Saturday, November 10, 2007

A TREMOLO GUITARIST GUY


Nguyễn Quang Dung
Boston 09/06/07


http://www.youtube.com/watch?v=LvL9xaUqZGA&mode=related&search

Xem video clip thày chùa Công Minh gửi tôi thật sự cảm phục cô gái mù. Người sáng mắt đạt được trình độ “reo dây” đàn guitar như tiếng suối chảy róc rách đã khó huống hồ người khiếm thị. Chính sự đam mê và khổ luyện đã giúp cô gái mù đạt tới đỉnh cao nghệ thuật này.
Trong lớp chvsdb70 cũng có người chơi đàn guitar trường phái tremolo khá điêu luyện mà có lẽ ít người biết, đó là bạn Đỗ Đức.
Sau biến cố 1975, nhóm chúng tôi tiếp tục bám trụ tại Don Bosco Thủ Đức được ba năm. Vừa đi học vừa lao động kiếm sống, có chút thời giờ rảnh rỗi Đỗ Đức ngồi ôm đàn luyện tập để tìm chút hương vị cuộc đời. Tính tình trầm lặng nên Đức chơi đàn không nhằm mục đích biểu diễn, chỉ đam mê. Tôi đã được nghe kỹ thuật reo dây của Đỗ Đức rất tuyệt mỗi khi anh ngồi một mình trong góc phòng nhà hội hoặc dưới gốc cây một mình với cây đàn.
Ngoài tài chơi đàn guitar, Đỗ Đức còn vang bóng một thời về tài lừa bóng tuyệt vời với biệt hiệu “Bồn lừa” của đội tuyển bóng đá trẻ Quận Thủ Đức. Giữa một rừng chân bao vây, đôi chân tài hoa của Đức vẽ vời như một nghệ sĩ trên sân cỏ lừa bóng qua mọi hàng rào phòng thủ, sút bóng vào khung thành đối phương ghi bàn thắng giữa tiếng reo hò của đồng đội và khán giả hâm mộ. Đạt được trình độ vẽ bóng như vậy cũng do lòng đam mê thể thao. Sau khi Don Bosco Thủ Đức đóng cửa, Đỗ Đức bye bye chào đời tu, chọn “đường đời” hoa bướm để đi hết con đường còn lại. Tiếp tục học lớp12 trường Nguyễn Hữu Huân Thủ Đức. Buổi sáng cắp sách đến trường, buổi chiều xách giày ra sân bóng luyện tập cho tới tối mịt không còn thấy đường mới về nhà. Vì đam mê bóng đá Đức đã phải trả giá cho việc thi rớt đại học…
Nhìn lại thời gian quá khứ của những năm 70 tại Đệ Tử Viện Don Bosco Trạm Hành, nhiều giai thọai nực cười đã gắn liền với tên tuổi bạn bè cho mãi tới bây giờ như Hà trâu, Khanh còi, Linh bủm, Thành mả, Trí trề, Hòa đầu bò, Thành tiểu la, Thành bọ, Tuấn khều, Ngọc lèo… Mỗi biệt hiệu đều nói lên tính cách, hình dạng hoặc một tình huống kỷ niệm nào đó.
Nguyễn Văn Phượng có tên riêng“Phương chù” do cách phát âm tiếng anh chữ picture thành “pitchzù”.
Một lần cha giám đốc Mathew Chung dẫn một ông khách lính Mỹ đi thăm trường, Nguyễn Thanh Bình _ ấm tử Thày Khơi lúc bấy giờ thấy ông ta to béo, mạnh khoẻ liền sổ một câu tiếng anh chào: “you are very fat!”. Ông lính bật cười xoa đầu Thanh Bình rồi lột chiếc đồng hồ đeo tay của ông tặng câu bé Thanh Bình làm kỷ niệm.
Trong lớp học Anh văn của cha Trang năm lớp sáu, cha gọi Đỗ Đức đọc bài trong quyển English For Today book I. Đức cố gắng phát âm chuẩn cho đúng giọng Mỹ “Are you warm?” thành “a ju wổm”. Từ hôm đó tên Đức wổm dễ thương đã gắn liền với cuộc đời Đỗ Đức cho đến giờ.
Trở lại thời gian lúc Đức wổm thi rớt đại học, cánh cửa tương lai như đang từ từ khép lại. Đức vội bừng tỉnh dậy ra khỏi những đam mê tuổi trẻ, cắm cúi ngồi mài dùi kinh sử chờ ngày thi lại. Nhưng số phận vẫn chưa mỉm cưới với Đức vì khi vừa nhận được kết quả trúng tuyển Đại Học Sư Phạm Kỹ Thuật được một tuần lễ thì lại nhận được giấy báo trúng tuyển thi hành nghĩa vụ quân sự.
Ngày hội giao quân Đức ngậm ngùi chia tay cha mẹ, bạn bè lủi thủi đến địa điểm tập trung. Hôm tiễn đưa Đức wổm có Ngọc Dũng và Đức Thịnh; các bạn đặt vào tay hắn một gói thuốc lá thay cho lời từ biệt mặc dù biết rằng Đức không biết hút thuốc. Có lẽ các bạn muốn nhắn nhủ Đức: “khói thuốc lá sẽ làm vơi đi những nỗi buồn xa nhà…”. Lần lượt nghe gọi tên, từng người bước lên xe đi tới quân trường trừ Đức vẫn chưa thấy có tên. “Thật thà như thày tu”, Đức chạy lên hỏi ban tổ chức giao quân sao mình bị lọt sổ, thế là tên Đức được nghi vào đội Thanh Niên Xung Phong.
Hai tháng đầu tiên trong đội quân TNXP, chiếc nón tai bèo đã phủ kín đời trai trẻ. Đi xe đò từ Thủ đức tới Kiên Giang rồi đi tàu ra Năm Căn-Cà Mâu, mỏm đất cuối cùng của đất nước. Hàng ngày ngâm mình trong nước mặn từ ngang lưng tới ngực để đạt chỉ tiêu đốn 20 cây tràm cây đước một ngày. Sau hai tháng sống trong vùng sông nước, Đức lại được lệnh chuyển quân đi Campuchia làm nghĩa vụ quốc tế. Đại đội hơn năm trăm thanh niên chen chúc nhau trên chiếc đò len lỏi sông rạch đi tới bến Cần Thơ. Ngồi trên đò, Đức vừa gậm nhấm ổ bánh mì vừa ngẫm nghĩ sự đời vừa để dằn cơn đói. Đức đã đạt kỷ luật guiness về “ăn chậm lo lâu”: ăn một ổ bánh mì trong suốt ba tiếng đồng hồ. Từ Cần Thơ đi xe đò về Thủ Đức, đoàn quân dừng chân tại Trại Cải Huấn Thủ Đức. Ngủ một đêm sáng hôm sau lại tiếp tục lên đường đi Campuchia. Trước khi lên xe, mẹ của Đức biết tin vội chạy đến gặp con. Trong năm phút ngắn ngủi hai mẹ con lại sụt sùi chia tay lần nữa…
Nhiệm vụ của TNXP là tải thương và vác đạn nên mặc dù bốn năm trên chiến trường Campuchia nhưng Đức chưa hề bắn giết một ai. Cả tiểu đội có chung một khẩu súng, nhưng mỗi người luôn mang theo một cây gậy phòng thân. Tới đất Campuchia, đại đội TNXP chia từng tiểu đội đi theo đoàn quân bộ đội len lỏi vào tận rừng sâu, leo đồi vượt suối để tiêu diệt bọn Khmer đỏ. Tiểu đội của Đức wổm đi theo Trung Đoàn Gia Định, một đội quân bộ đội nổi tiếng lì lợm, đánh giặc giỏi nhưng cũng nổi tiếng ba gai. Không cần kể ra những khổ cực gian nan của đời TNXP, chỉ đưa ra một hình ảnh trong những ngày chiến dịch cũng nói thay được tất cả: cuối ngày khi cởi bộ đồ xanh lá cây, mồ hôi cùng bụi đất đã làm cho bộ quần áo vừa cởi ra có thể đứng thẳng được!
Tuy vậy cũng có chuyện nực cười là TNXP không bao giờ phải ăn cơm khê cơm khét vì tin dị đoan: ăn cơm khê cơm khét sẽ có một mạng người ra đi…
Một kỷ niệm chiến trường vô cùng sợ hãi khi đối diện với cái chết đã làm thay đổi cả quan niệm sống của Đức wổm. Đó là trận đánh Đồi 182 sát biên giới Campuchia và Thái-Lan. Mỗi phe chiếm cứ một quả đồi nên con đường mòn độc đạo nằm giữa hai quả đồi trở thành huyết mạch vận chuyển mà phe nào cũng muốn giành cho mình. Hai quả đồi thuộc loại đồi trọc, cây cối thưa thớt nên bên này có thể nhìn rõ bên kia. Ban đầu hai bên cùng dùng hỏa lực mạnh để đánh chiếm nhưng không đạt kết quả đành áp dụng chiến thuật bắn tỉa. Lúc ấy Đức wổm có nhiệm vụ tải cơm; vừa mới đặt chân lên chân ngọn đồi bỗng nghe đạn bay chéo chéo ngang tai. Hoảng hồn vất hết cơm nước lủi ngay vào một bụi cây nhỏ gần đó nhưng nhiều tràng đạn vẫn đuổi theo sát gót. Nhìn thấy một lỗ nhỏ như lỗ chó đào bên cạnh, Đức cắm đầu vào hố đất tránh đạn như con đà điểu trong khi gặp bước đường cùng chỉ biết cắm đầu vào cát lẩn trốn…. Trong giây phút mạng sống mong manh như ngàn cân treo sợi tóc, Đức cảm nghiệm được cuộc đời dù khổ cực khó khăn thế nào vẫn luôn đáng quý!
Sau hai năm trên chiến trường Campuchia trở về toàn vẹn thân xác là một điều may mắn nhất trên đời. Đại đội TNXP của Đức tiếp tục công tác đào kênh lên líp trồng dứa tại nông trường Phạm Văn Hai một năm rồi chuyển qua nông trường Đỗ Hòa thuộc xã Tam Thôn Hiệp – Cần Giờ một năm nữa rồi xuất ngũ. Về gia đình Đức wổm quyết định đi học Đại Học vì tương lai chính mình và tương lai con cái sau này. Ngày đầu tiên bước vào giảng đường, đầu óc hoàn toàn trống rỗng vì suốt bốn năm dài trí óc không hề vận động ngoài việc dùng cơ bắp để cáng thương, tải đạn, cuốc đất trồng cây… Vào giảng đường lại bắt đầu một trận chiến mới chống lại sự ngu dốt, chây lười mà vũ khí cầm tay là sách vở và cây viết.
Học được một năm Đức wổm quyết định lấy vợ. Thật không ngờ một anh chàng TNXP xuất ngũ tính tình hiền lành rất ít nói lại cưa đổ cô nhân viên xinh đẹp dịu dàng phòng tài vụ của Đại Học Bách Khoa. Các cụ nói không sai: “… đừng chê anh lù khù, một ngày nào đó anh bê cái lu nhà em anh chạy đấy!”. Đức wổm không chỉ bê cái lu nhưng bê cô tài vụ Nguyễn Thị Kim Hoa về làm cây hoa tình yêu trong nhà mình. Ngoài thủ tục kết hôn, Đức Wổm phải làm tờ cam kết với Đại Học Sư Phạm kỹ Thuật sẽ không bỏ học sau khi cưới vợ.
Ngày 24 tháng 11 năm 1984 Đức wổm đã đưa nàng về dinh. Đức – Hoa đã sống với nhau thật hạnh phúc trong cảnh “một chiếc lều tranh hai trái tim vàng.” đúng nghĩa.
Khi làm đề án tốt nghiệp ra trường cũng là lúc bé Đỗ Thị Minh Tiên chào đời (1985). Vừa bế con vừa vẽ đồ án đã cho Đức cảm nghiệm thế nào là “công cha như núi Thái Sơn”. Có lần bé Tiên bị bệnh viêm phổi phải nằm bệnh viện Nhi Đồng hai tuần lễ. Ban ngày đi học, chiều về vội đạp xe đạp lên Sài Gòn thăm con và để thay phiên bà xã chăm sóc bé. Thời buổi khó khăn, cầm toa thuốc Đức đi vay một chỉ vàng để mua thuốc nhưng cũng không tìm được thuốc chữa trị. Chạy hết tiệm thuốc này tới tiệm khác mà nước mắt Đức chảy ròng ròng…
Ra trường Đức wổm có việc làm ở Công Ty Cơ Khí Lương Thực quận 8. Hai năm sau chuyển qua SATAKE_ nhà máy xay xát lúa thuộc công ty lương thực TPHCM.
Hiện tại Đức Wổm là Supervisor @ Human Resources của công ty FUJITSU , tọa lạc trên Khu Công Nghiệp Biên Hòa II . Nhà máy có khoảng 3.500 công nhân viên chuyên sản xuất các linh kiện bán dẫn điện tử cho các board mạch máy điện thoại, máy in và đĩa cứng.
Ngọc Đức làm cùng công ty với Đức wổm; con trai Minh Luận cũng làm cho FUJITSU. Trong một lần bạn Ngọc Đức mời cả phòng Nhân Sự về nhà chơi. Mọi người khách được biết các em trong Mái Ấm Thiên Ân trong bữa cơm thân mật có phụ diễn vài bài ca Giáng Sinh này. Sau đó chị trưởng phòng Nhân Sự cũng mời các em MATA đến nhà chơi. Sau buổi viếng thăm này nhiều người trong công ty biết đến các học trò của thày Phong mù. Có vài người vẫn âm thầm hàng tháng giúp đỡ các em. Nhà ăn của công ty qua việc tiếp xúc với Ngọc Đức đã gởi gạo, tiền giúp các em được vài năm. Có một lần Đức wổm cũng xin được quà của công ty chuyên chở đến MATA.
Vợ chồng Đỗ Đức hiện đang sống ở quận 10 trong ngôi nhà do chính bàn tay của hai vợ chồng tạo dựng nên cùng với cô con gái Minh Tiên đang học Trung Cấp Tin Học và cậu con trai Đỗ Hoàng Đạo 10 tuổi.
Cuộc đời có thể ví như một bức tranh vẽ mà nét cọ cuối cùng sẽ hoàn tất bức tranh khi chúng ta nhắm mắt xuôi tay. Bức tranh cuộc đời có những màu sắc dễ thương trong sáng của tuổi học trò, màu hồng của đam mê tuổi trẻ, màu xanh hy vọng tin yêu vào cuộc sống, mầu tím buồn của những vấp ngã thất bại trong đời và còn nhiều gam màu khác tùy theo mỗi người chúng ta muốn tô phết lên bức tranh cuộc đời của mình. Bài viết này chỉ nhằm mục đích giới thiệu cho anh em bạn bè chvsdb70 những bức tranh đa dạng muôn màu muôn vẻ mà anh em chúng ta đang chấm phá nên. Bức tranh nào cũng đẹp cũng mang nét riêng tư lôi cuốn người thưởng thức vì cuộc đời mà Thượng Đế ban tặng cho mỗi chúng ta tự bản chất đã rất đẹp và đáng trân trọng.