Sunday, November 11, 2007

Áo Anh Sứt Chỉ Đường Tà


Mến tặngThế Dũng&Vũ Kính
Kỷ niệm 23 năm ngày thành hôn
25/10/1984_25/10/2007
Nguễn Quang Dung
Boston 24/10/2007

Chàng là sinh viên Cao Đẳng Sư Phạm khoa lý năm cuối, suốt ngày làm bạn với sách vở, nhồi nhét mọi kiến thức khoa học vào bộ nhớ để chuẩn bị cho những ngày đứng trên bục giảng tương lai. Trước 1975 chàng tu học tại trường Don Bosco, ôm lý tưởng tu trì phục vụ giới trẻ. Thời cuộc thay đổi, ước mơ cũng vuột khỏi tầm tay. Chàng về nhà với cha mẹ tại vùng cao nguyên đất đỏ Ban Mê Thuộc nhưng trong lòng vẫn thao thức về lý tưởng tu trì.
Ngày Chủ Nhật tham gia vào đội ngũ giáo lý viên dạy giáo lý cho các em thiếu nhi trong giáo xứ. Mỗi tháng một lần chàng lên Tòa Giám Mục gặp các cha linh hướng. Một lần chàng tình cờ gặp nàng trong khuôn viên Tòa Giám Mục. Nàng đi thăm người cha anh bà con đang tĩnh dưỡng tại đây. Về nhà hình bóng cô thiếu nữ tóc thề ngang vai, giọng nói nhỏ nhẹ, dịu dàng như ma soeur cứ ẩn hiện trong đầu óc chàng ngay cả trong giấc mơ.
Tình yêu ngọt ngào và quyến rũ hơn tình Chúa nên những lần sau khi đến ngã ba đường: một ngã đi về Tòa Giám Mục, một ngã đi về Krong-ana thì con ngựa sắt của chàng chọn con đường hai mươi lăm cây số đường đồi núi đến nhà nàng. Đường xa nhưng cảnh núi rừng thiên nhiên và tình yêu mật ngọt đã làm cho chàng quên hết mệt nhọc. Chàng vừa đạp xe vừa ngâm nga bài hát trữ tình: “…phố núi cao phố núi mù sương… phố núi thênh thang trời thấp thật gần… Anh khách lạ đi lên đi xuống may mà có em trời còn dễ thương... Em Ban Mê má đỏ môi hồng, ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông… nên tóc em mướt và mắt em ướt… nên em mềm như mây trời trong.”
Nàng là thợ may nên mỗi lần đến nhà nàng chàng đều mang một chiếc áo sứt chỉ đường tà để lấy cớ đi lại. Nhiều lần chàng đèo nàng lên phố huyện chơi, gặp những đoạn đường dốc, thương chàng gò lưng đạp xe lại còn phải đèo cô bạn gái nên nàng đề nghị:
_ chúng mình đi bộ đi anh kẻo mệt.
Chàng vừa thở hổn hển vừa trả lời:
_ nhằm nhò gì…em.., anh còn …có thể…đèo em …suốt …cả đời mà…
Nàng cảm động áp đầu vào lưng chàng như cùng hòa nhịp đập hai trái tim yêu. Phố huyện Krong-ana nghèo nàn, hàng quán sơ sác nhưng hai người rong chơi hết con đường này đến con đường khác để kéo dài những giây phút bên nhau, cùng nhau dệt mộng tương lai.
Đã hai chủ nhật rồi chàng không đi thăm nàng được vì bận ôn thi tốt nghiệp. Tuy mắt ngó vào bài vở nhưng tâm trí lại bay về tận Krong-ana. Chàng ước gì có nàng ngồi bên cạnh cho vơi nỗi nhớ nhung… Tiếng chó sủa ran ngoài cổng, chàng rụi mắt không biết mình tỉnh hay mơ vì ai như người yêu chàng đang đứng trước cổng. Nàng xách theo chút quà quê cam bưởi biếu cha mẹ chàng và một gói cà phê cứt chồn hảo hạng cho chàng uống thức khuya ôn thi.
Chiều ấy chàng đèo nàng ra bến xe trở về lại phố huyện, không quên gởi biếu bố mẹ vợ tương lai một cặp gà mái dầu do chính tay chàng nuôi, gởi nàng một chục gà tơ non coi như hai đứa góp vốn nuôi chung. Trước khi xe đò chuyển bánh, chàng cầm tay nàng, đặt lá thư tình đầu tiên lên bàn tay thon thả ấm áp của nàng. Nàng e thẹn cúi đầu không nói nhưng trong ánh mắt nồng nàn yêu thương chàng nhìn thấy hình bóng mình trong đáy mắt nàng.
Em yêu,
Anh là sinh viên khoa lý không văn chương hoa mỹ,
nhưng anh có tấm chân tình gởi đến người em gái nhỏ…
Ngày tháng thoi đưa, mới ngày nào họ gặp nhau, quen nhau, thương nhớ nhau rồi yêu nhau, cùng thề non hẹn biển sống đời bên nhau. Hai năm yêu nhau đã cho chàng và nàng cảm nhận một điều là họ không thể sống thiếu nhau. Ngày 25 tháng 10 năm 1984, vùng đồi núi Krong-ana rộn rã tiếng chuông nhà thờ Kim Châu đổ từng hồi mừng đôi tân lang tân nương Thế Dũng và Vũ Kính kết tóc xe duyên. Xác pháo hồng trải thảm hoa một đoạn đường đất đỏ dài đưa tiễn cô dâu về nhà chồng.
Tiệc cưới tàn, người khách cuối cùng ra về khi nắng chiều đã tắt. Chàng ghé vào tai nàng thì thầm, nàng đỏ mặt e lệ:
_ còn sớm mà anh. Chờ em đi tắm nhé…
Khi nàng bước ra khỏi phòng tắm trông nàng xinh đẹp rực rỡ như một đoá hồng vừa mới chớm nở. Nàng đứng soi gương, chải lại mái tóc thề. Chàng sốt ruột lại gần ôm bờ vai nàng:
_ em biết không, anh chờ đợi cả đời giây phút này đây.
Rồi chàng bế bổng nàng đặt lên giường. Nàng thỏ thẻ:
_ tắt điện đi anh…
_ chỉ có hai đứa mình trong phòng này thôi mà.
_ em không chịu đâu…, tắt điện đi mà!!!
_ ơ hay, tắt điện thì làm sao đếm tiền mừng đám cưới được hả cưng….
Hai mươi ba năm trôi qua, chàng cắt nàng may, họ đã dệt nên một mái ấm gia đình thật hạnh phúc. Con gái đầu lòng Hằng Nga đã lên xe hoa về nhà chồng, còn lại một mình cậu ấm Trung Kiên (16t)ở nhà. Một đêm chàng thủ thỉ với vợ:
_ từ ngày Hằng Nga lấy chồng nhà mình vắng vẻ quá em à. Hay là em đẻ thêm cho anh một đứa con gái nữa cho vui cửa vui nhà. Mai kia một tay em ẵm cháu ngoại, một tay em bồng con thơ…, nhất cử lưỡng tiện phải không em?
Nàng đấm thùm thụp vào lưng chàng:
_ đồ quỷ! Già rồi còn ham…Nhưng nếu chàng thích thì thiếp xin chiều!
Sáng hôm sau thày Thế Dũng cáo bệnh nghỉ không lên lớp. Buổi trưa đám học sinh nữ đi ngang nhà thày khúc khích cười khi thấy thày đang cắm cúi sửa lại chiếc giường mới bị gẫy chân đêm qua. Tay búa tay đục, thày Dũng vừa gõ nhịp vừa ngâm nga câu thơ lục bát:
…..áo anh sứt chỉ đường tà
cây si anh đặt trước nhà thợ may…