

Nguyễn Quang Dung
Boston 20/10/2007
Texas và California là hai tiểu bang có diện tích rộng lớn xếp hạng nhì và ba sau Alaska trên lãnh thổ Hoa Kỳ. Texas rộng gấp đôi nước Việt Nam (678.051 km2 / 331.689 km2), California rộng lớn hơn VN (410.000 km2 / 331.689 km2). Đất lành chim đậu, người Việt định cư tại Mỹ Quốc tập trung đông nhất ở Orange County,Ca. và Houston,TX. Cuối tuần rồi Già điên đi dự đám cưới của đứa cháu gái ở Houston nên đã có dịp đi thăm thành phố và gặp gỡ một vài người bạn chvsdb70.
Già điên rời Boston trên chuyến máy bay sớm sáu giờ sáng thứ năm đi Chicago, Illinois. Từ cao nhìn xuống Boston còn đang ngái ngủ, đèn điện sáng trưng như đêm hội hoa đăng. Bẩy năm trước (9/2000) vợ chồng tôi và đứa con trai lớn đáp phi cơ xuống phi trường Logan, Boston sau một chuyến bay dài không ngờ. Rời Sài Gòn bay sang Thái Lan ngủ đêm tại phi trường Bankok, sáng sớm hôm sau bay tiếp sang Tokyo, Nhật Bản rồi chuyển máy bay đi Hoa Kỳ. Đặt chân lên Mỹ Quốc tại phi trường Los Angeles, ngủ đêm rồi sáng sau bay đi Boston, Massachusetts; tới nơi thành phố đã bắt đầu lên đèn. Bẩy năm định cư trên đất nước được mệnh danh là thiên đường trần thế đã cho tôi một cái nhìn khá thực tế về cuộc sống nơi đây:
_ Hoa Kỳ đúng là thiên đường dành cho trẻ thơ nhưng lại là địa ngục đối với người nhập cư lớn tuổi. Muốn mua thiên đàng cho con cái thì bố mẹ phải đi cày hai job: nếu làm ngày không đủ thì tranh thủ làm đêm.
_ Hoa Kỳ là một đất nước tự do (freedom country) nhưng ở đây không có gì free (cho không); tất cả đều phải mua bằng dollar.
_ Hoa kỳ là một lò luyện thép: bất kỳ ai nhảy vào cũng bị nung chảy để trở thành người Mỹ chính hiệu. Muốn hòa nhập vào cuộc sống Mỹ cần thời gian ít nhất 5 năm để vượt qua được những rào cản ngôn ngữ, văn hóa và ổn định kinh tế.
_ Hoa kỳ là một chiếc máy in tiền dollar khổng lồ mà những răng cưa trong bộ máy in tiền dễ cuốn người ta vào mê hồn trận kiếm tiền dollar để rồi phải trả một giá khá đắt. Vợ chồng không có thời giờ dành cho nhau, cha mẹ không có thời gian chăm sóc con cái. Khi đồng dollar vào đầy nhà thì hạnh phúc gia đình đã rũ áo ra đi lúc nào không hay…
Tiếng phi công trưởng thông báo máy bay sắp đáp xuống phi trưòng Ohare, Chicago làm tôi bừng tỉnh giấc mơ quá khứ. Chicago khác múi giờ với Boston nên mặc dù bay hai tiếng rưỡi nhưng đồng hồ Chicago mới bẩy rưỡi sáng. Thành phố Chicago vừa mới thức giấc, xe cộ đua nhau đổ xô ra ngoài đường để kịp giờ tới sở làm. Vừa lái xe vừa uống cà phê vì giờ cao điểm (rush hour) xe nối đuôi xếp hàng nhích lên từng tí một. Từ trên cao nhìn xuống, đường sá Chicago ngăn nắp như một bàn cờ. Màu xanh lá cây phủ kín hết đất đai. Chicago còn gọi là thành phố gió. Gió thổi nhiều đến nỗi màu xanh nguyên thủy của lá cây đã bị bạc đi thành màu cỏ úa. Buổi sáng hôm ấy mây trắng lúc ẩn lúc hiện làm tôi nhớ đến thày chùa Công Minh đang theo học Thần Học tại học viện Divine Word Theologate ngay tại thành phố này. Như mây lãng đãng bay về cuối trời, thày chùa đang bân rộn với những môn thần học cao siêu nên có lẽ thày chùa gần Chúa hơn những thằng bạn ngoài đời đang chạy đua với thời gian để kiếm tiền nuôi vợ nuôi con. Phi trường quốc tế Ohare được xếp hạng là một trong những phi trường rộng lớn nhất thế giới. Hành khách phải dùng Shuttle train làm phương tiện di chuyển trong sân bay.
Chào tạm biệt Chicago, tôi chuyển máy bay đi Houston,TX; một thành phố đông người Việt định cư chỉ đứng sau Quận Cam,Ca. Trước ngày khởi hành Dậu gà email cho tôi địa chỉ và số phôn của Nam sếu. Ngày hôm thứ sáu Nam sếu dẫn tôi đi thăm khu buôn bán của người Việt Nam tại Houston. Đi dọc theo con đường Bellaire như bước vào một Sài Gòn thu nhỏ. Hai bên đường cửa hàng kinh doanh VN mọc lên san sát. Người ta có thể tìm thấy đủ loại thượng vàng hạ cám ở đây. Từ dịch vụ sơn cắt móng tay đến thẩm mỹ viện. Cửa hàng vàng bạc đá quí chen lẫn cửa hàng bán xe hơi. Các món ăn tinh thần như sách báo VN, phim ảnh đĩa nhạc Việt bầy la liệt trong các cửa hàng văn hóa phẩm bên cạnh những tiệm ăn phục vụ các món ăn thuần túy VN như cơm tấm Thuận Kiều, chả cá Hà Nội, phở Tày Bay, phở 97. Đến trung tâm thương mại người Việt tại Houston du khách không thể không ghé chợ Hong Kong nơi bán đầu đủ mọi loại thực phẩm quê hương như rau muống rau dền rau đay, cà ghém mắm tôm, dưa món củ kiệu, trái cây nhiệt đới như mít, sầu riêng, nhãn, chôm chôm… Đi một vòng chợ Hong Kong Nam sếu dẫn tôi vào nhà hàng Hải Sản Kim Sơn thưởng thức các món tây tầu ta đủ loại. Đang ngồi ăn, điện thoại của Nam sếu reo, có tiếng oanh vàng thỏ thẻ:
_ anh đang làm gì vậy?
_ ngồi ăn trưa với một người bạn.
_ ai vậy anh?
_ Già điên… em thường gặp trên email đó.
_ cho em “say hi” Già điên nha.
Mặc dù anh đầu sông em cuối sông dài xuyên tiểu bang nhưng nhờ vào kỹ thuật hiện đại vợ chồng vẫn có thể nói chuyện tâm sự với nhau bất cứ lúc nào. Tôi nói đùa với Nam sếu:
_ mày trốn đâu cho khỏi nắng. Dù ở chân trời góc bể nào thì vợ mày vẫn kiểm soát được mày. Nếu thèm phở, ăn xong nhớ chùi mép cho thật sạch kẻo tai họa trời sập lúc nào không hay đấy.
_ vợ tao biết tính tao mà. Tao là đứa đàng hoàng nhất trong đám lộn xộn!
Sau khi trường Don Bosco Thủ Đức đóng cửa, nhóm còn lại chúng tôi gồm Bá Khanh, Trần Bình, Phạm Nam, Quang Dung, Ngọc Tri, Đức Thịnh, Công Minh chuyển sang nhà Don Bosco Tam Hải (nhà nuôi trẻ bụi đời của cha Độ SDB nằm cạnh sân banh Savio Tam Hải) tiếp tục năm nhà tập dở dang. Quốc Phong và Bá Lâm về giáo xứ Bến Cát_Gò Vấp với cha Huỳnh. Ngày lễ Đức Mẹ Vô Nhiễm 08/12/1979 chúng tôi tuyên khấn lần đầu tiên. Nam sếu và Phong cùi tính tình lè phè quá nên bị giam lại sáu tháng. Hôm ấy bầu trời Tam Hải trong xanh đầy nắng ấm nhưng mặt đất ướt nhẹp vì nước mắt như mưa rơi của Nam sếu và Phong cùi sợ “bị te” (suýt nữa nhà dòng đuổi về). Vì thời buổi kinh tế khó khăn nên lần khấn dòng đầu tiên này chúng tôi không có áo dòng mặc. Mang tâm trạng thày tu không áo dòng, chúng tôi quậy thoải mái theo kiểu sống “thầy không ra thầy, thằng không ra thằng” nên lớp chvsdb70 bị tuyệt chủng không có một ai được “đỗ cha” trong dòng Salesien Don Bosco.
Cuối năm 1979 Dung già, Nam sếu, Trần Bình về giáo xứ Xuân Hiệp_Thủ Đức cùng với thày Thuộc và cha Đệ (hiện làm giám mục phó địa phận Bùi Chu). Trần Bình phụ trách ngâm đậu làm giá, Dung già sáng sớm đem giá ra chợ bỏ mối chiều đi thu tiền, Nam sếu phụ tá thày Thuộc làm mọi chuyện trong nhà . Một lần Nam sếu đi đâu về, tay dắt xe đạp xì lốp, mặt đỏ gay nhễ nhãi mồ hôi. Vào trong nhà hắn vất chiếc xe đạp xuống đất, miệng chửi thề: “Đm… keo kiệt!!!”
Nam sếu cũng dẫn tôi đi thăm các làng Việt Nam tại Houston như làng Huế, làng Sài Gòn, làng Đà Lạt, làng Thanh Xuân, làng Thánh Giuse….Đây là một dạng
chung cư quy tụ khoảng bốn năm chục gia đình. Nam sếu đang làm chủ một chung cư 40 units. Vừa đến nơi, một đứa bé gái tóc vàng và một thằng con trai tóc xoăn khoảng chín mười tuổi chạy đến:
_ Hi. Can you give me some chocolate?
Tôi hỏi Nam sếu:
_ con mày hả?
_ không… con của mấy người thuê nhà. Tao bắt chước Don Bosco đi đâu cũng chơi đùa với trẻ.
Dự đám cưới đêm thứ bẩy, sáng sớm Chủ Nhật tôi bay từ Houston đi Denver, Colorado trên chuyến bay dài hai tiếng đồng hồ. Denver ướt át mưa và sương mù dày đặc. Phi trường Denver khá lớn và hiện đại. Xuống máy bay phải đi Shuttle train năm phút mới ra tới cổng phi trường. Tôi đang ngơ ngác không biết phải ra cửa West hay cửa East thì nghe một giọng khàn khàn như vịt đực vang lên: “Ê Già điên…”. Ngó ra thấy Thành 8 và Dũng Phaolo đang đứng chờ đón tôi. Những cái bắt tay ôm vai mừng rỡ sau bao năm trời bạn bè cũ gặp lại nhau. Tôi thấy thằng lưu manh thật dễ thương không như Gái đen mô tả. Tôi nhận ra Thành 8 ngay sau cái bắt tay chân tình thân thiết. Trời bên ngoài mưa lâm râm, thằng Dũng Phaolo chửi thề luôn miệng: “Mẹ… Già điên đem sương mù gió lạnh từ Boston sang đây đổ!”.
Sau khi ăn phở một tô xe lửa lớn gấp ba tô phở VN, Dũng Phaolo lái xe đưa tôi đến thăm nhà Thành 8. Tôi thật sự ngạc nhiên khi gặp mặt Tuyết, vợ Thành 8. Tuy đã vượt cạn tám lần nhưng Tuyết trông còn rất duyên dáng tươi trẻ. Thành 8 chia sẻ kinh nghiệm: “đàn bà càng đẻ nhiều càng thay da đổi thịt…” Dũng Phaolo xúi dại Thành 8 cố ráng thêm một tí nữa để được ghi vào kỷ lục guiness: Thành 9_ người đàn ông đa tình nhất Denver!
Ghé nhà Dũng Phaolo bỏ vali xuống, ba thằng chúng tôi bắt đầu một ngày đi bụi. Thăm cửa hàng kinh doanh của Dũng Phaolo trước. Đúng như hắn quảng cáo:”one stop and shop”. Đến cửa hàng About Time Awards, Inc.bạn có thể tìm mua không chỉ trophy mà còn tất cả những gì liên quan đến dịch vụ dụ dỗ đàn bà con gái như quà lưu niệm birth day, wedding anniversary, áo T-shirt phụ nữ in hình theo yêu cầu và cả hàng Victoria’s secret nữa.
Sau đó chúng tôi đi thăm đồi Red Rocks. Trong sách giáo khoa địa lý thời học ở Trạm Hành có giới thiệu về địa danh này. Đây là một vùng đồi núi đá màu đỏ bị gió soi mòn tạo thành những hình thù rất ấn tượng. Nơi đây có một sân khấu ngoài trời có sức chứa 20.000 người. Khi chúng tôi tới, một ban nhạc Rock đang tập dượt. Chung quanh là vách đá nên âm thanh vang dội nghe rất rõ. Chúng tôi cứ lưu luyến Red Rocks mãi vì nơi đây có những ngọn đồi cỏ lác đác vài ngọn thông trông i hệt như vùng đồi núi Trạm Hành. Từ trên cao nhìn xuống thành phố Denver giống như đang đứng trên những ngọn đồi ở Đơn Dương hướng về phía thung lũng Lạc Lâm, Lạc Viên xa xa là đập thủy điện Đa Nhim. Rất tiếc hôm ấy trời mưa mây mù nên không thể chụp hình rõ hậu cảnh được.
Bye bye Red Rocks, Thành 8 lái xe đưa chúng tôi đi thăm Black Hawk City, một thành phố Casino nằm trên núi. Đường đèo quanh co một bên là vách núi đá một bên là rừng thông xanh ngút ngàn như dẫn chúng tôi về thăm lại Trạm Hành_ Đà Lạt năm xưa. Đường hẹp chỉ có hai làn đường đi và về nên càng giống con đường đèo Đơn Dương _Trạm Hành, chỉ khác xưa là bên ngoài trời tuyết rơi lất phất khiến cảnh vật mờ ảo xa vời làm cho tôi có cảm tưởng về những hình ảnh mái trường xưa và những kỷ niệm học trò còn lưu lại trong tôi thật gần gũi mà cũng thật xa vời…
Đi một vòng thăm thành phố ăn chơi, Già điên và Thành 8 không có máu mê cờ bạc nhưng thằng lưu manh bị cám dỗ phải nhảy vào kéo máy một vài cái cho đỡ cơn nghiền…
Trở về nhà Dũng Phaolo khoảng chín giờ tối, bà xã hắn đang cho con bú. Trông vợ hắn dễ thương hiền lành như ma soeur vậy mà không hiểu sao hắn lại sợ vợ thế. Hai thằng nằm trò chuyện tâm sự đến quá nửa đêm, cuối cùng Dũng Phaolo phang cho tôi một câu thơ thật thú vị:
Muốn cho êm ấm cửa nhà
Vợ gọi chồng dạ:”bẩm bà em đây!”
Đang mơ màng ngủ nghe tiếng điện thoại reo, tôi nghe tiếng Thành 8:
_ ê Già điên… thức dậy chưa?
Nhìn đồng hồ chỉ bẩy giờ sáng, đã tới giờ phải ra sân bay. Tối qua Dũng Phaolo đã set time đồng hồ trên máy pha cà phê để đánh thức chúng tôi dậy lúc 6 giờ sáng nhưng cả hai đều ngủ say không đứa nào nghe chuông báo thức. Hai thằng vội vã đánh răng rửa mặt rồi ra xe ngay; Thành 8 cũng kịp lái xe tới để say goodbye tôi trước khi đi làm.
Tới phi trường, bãi đậu xe bốn năm lầu không còn một chỗ đậu. Tôi bảo Dũng Phaolo thả tôi xuống để nó đi về nhưng hắn nhất định chạy kiếm cho bằng được chỗ đậu. Chạy xe sáu bẩy vòng bãi đậu, cuối cùng hắn cũng tìm ra được một chỗ. Hành khách xếp hàng rồng rắn chờ khám xét (security check). Hai chục phút sau tôi mới lọt được vào cửa khám xét, lúc ấy Dũng Phaolo mới chịu vẫy tay goodbye tôi đi về. Tưởng con tim hắn bằng đồng bằng đá như những cái trophy, không ngờ hắn cũng tình cảm ướt át ghê!
Trên chuyến máy bay từ Denver về Boston, lòng tôi ngổn ngang nhiều tình cảm trái ngược nhau: tình cảm bịn rịn chia tay bạn bè cũ và nỗi nhớ vợ nhớ con. Khoảng cách Boston_Chicago cách xa hai giờ bay, Boston_Houston xa ba giờ bay, Houston_ Denver xa hai giờ bay và Denver_ Boston xa ba giờ rưỡi bay nhưng sao tôi thấy thật gần vì con đuờng từ trái tim đến trái tim bao giờ cũng là con đường gần nhất!
Có đi xa mới biết nhớ nhà. Nhớ mái nhà thân thương đã cùng ta chia sẻ biết bao kỷ niệm vui buồn, nhớ tiếng trẻ thơ la hét chơi đùa nghịch ngợm kêu gọi “ba ơi”, nhớ vòng tay ôm ấp áp của vợ hiền…
Xa em anh học chữ nhớ thương
Định nghĩa chữ yêu nghĩa bình thường
Yêu: chia sẻ trao tặng dâng hiến
Dìu nhau ta đi suốt con đường…
Em đã tặng anh tuổi thanh xuân
Thân nữ nhi núp bóng tùng quân
Anh ngang dọc vẫy vùng chí lớn
Rồi chim mỏi cánh quay tìm đàn.
Em, hạnh phúc riêng anh một đời
Xoa dịu nỗi đau buồn cạn vơi
Đêm trường tay em anh gối mộng
Em, đóa hồng thắm cho đời…tươi
Xa em anh chợt hiểu chữ yêu
Biển nhớ thương ai dâng sóng triều…
Biết nói chi đây cho em hiểu
Anh có em cả một trời yêu!