Saturday, May 10, 2008

MẸ LÀ QUÊ HƯƠNG


Tâm tình tặng mẹ yêu
nhân Ngày Hiền Mẫu
Boston 11/05/2008
người con viễn xứ
Nguyễn Quang Dung

Mẹ là giòng sữa ngọt ngào
Nuôi con khôn lớn…. nói sao cạn lời
Dịu dàng câu hát à ơi
Con say giấc điệp… biển trời yêu thương
Thương con thức trắng đêm trường
Thân cò một nắng hai sương chẳng nề…

Bóng ai thấp thoáng bờ đê
Ngóng con mắt mẹ lệ mờ… Đường xa
Thân trai vạn dặm bôn ba
Lập thân giữa chốn phồn hoa xứ người
Quê mình đẹp lắm mẹ ơi
Quê hương là mẹ, mẹ là quê hương.

Tuesday, April 29, 2008

HOA TƯ TƯỞNG




Những Suy Tư về Cuộc Đời
Quang Dung dịch

Cuộc đời chúng ta không phải lúc nào cũng tràn đầy hạnh phúc nhưng cuộc đời luôn luôn tràn đầy tình yêu thương.
Ai không nhìn ra vẻ đẹp của tâm hồn sẽ không cảm thấy hạnh phúc và sẽ không nhìn thấy nét đẹp cuộc sống.
Bạn càng tính toán cuộc đời thì dường như bạn càng ít biết đến cơ may, cho nên hãy hưởng thụ cuộc sống cho thỏa thích.
Một người bạn thực là một người luôn bên cạnh bạn và cảm thông với bạn.
Khi bước vào đời sống hôn nhân bạn không hề biết những gì đang chờ bạn ở phía trước cho tới khi bạn va chạm vào những sóng gió cuộc đời.
Cuộc đời là một hiện thực mà không gì có thể tẩy xóa được.
Không điều gì trong tương lai có thể sửa chữa được những dịp bạn đã bỏ lỡ trong quá khứ.
Đừng phí lời với những ai không sẵn lòng nâng đỡ bạn trong lúc khó khăn.
Hãy luôn luôn lạc quan vào cuộc sống. Nếu cuộc đời đầy dẫy khó khăn, cứ chờ đợi cho tới khi nào tương lai tươi sáng hơn.
Đừng khóc lóc về những gì đã xảy ra trong quá khứ nhưng hãy vui vì bạn hạnh phúc trong giây phút hiện tại.
Hãy luôn luôn nhớ những lời nói chỉ phát xuất ra từ miệng những người bạn thực lòng: “tôi sẽ đến giúp bạn.”
Hãy làm việc như là bạn chẳng thiết tha gì đến tiền bạc.
Hãy yêu như chưa bao giờ bị phụ tình.
Hãy nhảy múa như không có ai đang ngắm nhìn bạn.
Hãy ca hát như không có ai đang lắng nghe bạn.
Và hãy sống như bạn đang sống trên thiên đường hạ giới vậy.
Đừng bao giờ thất vọng, vì điều tốt đẹp nhất sẽ xẩy đến với bạn ngay cả khi bạn ít mong chờ nhất…
Đừng ngần ngại chia sẻ những điều này với bạn bè ngay cả với những ai bạn ít khi chuyện trò với họ…
Và bạn hãy nhớ điều này: “mọi sự xảy ra trên đời đều có nguyên do!”


REFLECTIONS ON LIFE


Our life cannot always be full of happiness but it can always be full of LOVE!
He who is blind to the view of our souls, will not enjoy and see life as it is.
The more you plan, the less likely you will experience chance, therefore live life to the fullest.
A true friend is one who holds your hand and thus touches your heart.
When we get married, we won’t know what lies ahead; Until we hit the waves of life at sea.
Life is reality without an eraser!
Nothing in the future will correct those moments that you have missed in the past.
Don’t waste time with someone who won’t support you in time of need.
Always look at the bright side of life. If there is no bright side, wait until the future turns to light.
Don’t cry over what has happened in the past, but be happy that you could enjoy the moment.
Always remember the words from a true friend: ”I’ll be there for you.”
Work, as if you don’t need money.
Love, as if nobody has hurt you.
Dance, as if nobody was watching you.
Sing, as if nobody was listening.
Live, as if this was paradise on earth.
Don’t despair, the nicest things will happen to you when you least expect them…
Feel free to share this with friends even those that you don’t talk to very often…
And remember:
“Everything that happens, happens for a reason!”

ÁO TRẮNG



…như một lời ủng hộ
cho các nhà đấu tranh dân chủ trong nước
Nguyễn Quang Dung
30/04/2007


Áo trắng mười lăm, mùng một mỗi tháng
Áo trắng con mặc khóc mẹ Việt Nam
Lịch sử chiến tranh dài hơn trăm năm
Vết thương bao năm vẫn còn rỉ máu

Áo trắng nghẹn ngào khóc quê hương mẹ
Cộng nô cắt đất, biển bán ngoại bang
Nhẫn tâm đem gái Trưng Triệu chào hàng
Lưu lạc xứ người nô lệ tình dục

Áo trắng khóc ai đấu tranh dân chủ
Mang gông cùm đòi tự do nhân quyền
Cả nước biến thành nhà tù rộng hơn
Đòi tự do tôn giáo hay là chết

Áo trắng con mặc khóc ngày Quốc Hận
Tháng tư đen màu đỏ nhuộm quê hương
Máu đỏ chiến sĩ xả thân chiến trường
Màu đỏ khát máu cộng sản chủ nghĩa


Khóc chiến sĩ vô danh, màu áo trắng
Anh hiên ngang trước họng súng quân thù
Xác thân chôn vùi núi rừng chiến khu
Nhưng anh sống mãi trong lòng dân tộc

Áo trắng khóc thương cô nhi quả phụ
Mất cha mất chồng mất cả quê hương
Khóc anh thương binh bỏ lại chiến trường
Phần thân thể vì màu cờ tổ quốc

Áo trắng khóc ai chết “ tù cải tạo”
Khóc người bỏ mạng tìm đường tự do
Áo trắng con lau mắt mẹ lệ mờ
Mẹ Việt Nam ơi chờ con đoàn tụ

Áo trắng ngậm ngùi khóc dân tộc Việt
Dân ta nghèo bởi tham nhũng lộng quyền
Nạn mãi dâm đẩy gái lành bán thân
Triệu thai nhi uất nghẹn đòi quyền sống

Mai ngày quê mẹ cờ vàng bay phất phới
Quê hương Việt Nam vui cảnh thái bình
Chùa chiền, nhà thờ vang tiếng cầu kinh
Toàn dân hát mừng tự do dân chủ.

Saturday, March 8, 2008

NỢ ĐỜI


... một đêm thao thức
Boston 21/04/2007
Nguyễn quang Dung

Thời tiết Boston năm nay đỏng đảnh như một cô gái hay dỗi hờn lúc nắng lúc mưa. Gần cuối tháng tư nhưng vạn vật vẫn còn ngái ngủ trong giấc ngủ đông. Cây cối trơ trụi cành, những đợt gió lạnh vẫn không ngừng thổi, những trang phục mùa xuân vẫn còn lười biếng nằm trong góc tủ… Thế rồi nàng Xuân bất ngờ đến. Cả bầu trời Boston chan hòa nắng xuân. Các cô gái không hò mà hẹn khoác lên mình những bộ cánh thời trang mùa xuân thật dịu dàng thướt tha dạo phố hoặc tản bộ trong công viên tắm nắng ấm mùa xuân, hoặc ngồi lặng nghe vạn vật chuyển mình thức giấc sau một giấc ngủ đông dài.
Nàng Xuân trở lại đúng vào ngày cuối tuần 21/4/07, trùng với ngày Tổng Hội Sinh Viên Việt Nam Vùng Đông Bắc Hoa-Kỳ tổ chức cuộc đi bộ RACE FOR RIGHTS ủng hộ cho tổ chức chống tệ nạn buôn người ở Việt Nam.
Cuộc đi bộ được tổ chức trong khuôn viên trường Đại Học Boston College. Hơn 100 sinh viên tham dự, đa số là các em sinh viên Việt Nam được sinh ra và lớn lên trên đất nước tự do Hoa-Kỳ; người ta cũng thấy một vài sinh viên Mỹ bản xứ trong nhóm đi bộ và nhiều cô chú bác đồng hương Việt Nam lớn tuổi cùng tham gia.
Buổi chiều cùng ngày tại hội trường giáo xứ St. Ambrose, Boston có buổi nói chuyện của cha Phêrô Nguyễn Văn Hùng về tệ nạn buôn người này. Cha Hùng là giám đốc tổ chức phi chính phủ mang tên gọi: VĂN PHÒNG TRỢ GIÚP PHÁP LÝ CÔNG NHÂN VÀ CÔ DÂU VIỆT NAM tại ĐÀI LOAN.
Tôi đã được biết khá nhiều thông tin qua các phương tiện truyền thông về tệ nạn buôn người này, nhưng khi được xem một slide show về thực trạng của các cô dâu và công nhân Việt Nam trên đất Đài Loan mới biết sự kiện vô cùng bi đát đến nỗi không cầm được nước mắt khi thấy những mảnh đời thơ ngây vô tội của các cô gái quê Việt Nam bị đày đọa nơi xứ người, bị chà đạp nhân phẩm một cách dã man không thương tiếc.
Một thiếu nữ chống cự lại hành vi hiếp dâm của ông chủ bị ngã gẫy xương cổ, một cô gái khác nằm hôn mê trong bệnh viện vì chống lại sự sàm sỡ của lão chủ, những gương mặt ngây thơ xinh đẹp nhưng đôi mắt bị đánh bầm tím, những bàn tay thon thả ngọc ngà bị tàn phá do tai nạn lao động nhưng không hề được bồi thường, không được bênh đỡ vì bị chèn ép, vì bất đồng ngôn ngữ, vì thiếu hiểu biết về luật pháp.
Theo lời cha Hùng kể, hiện có khoảng 100,000 cô dâu và 80,000 công nhân lao động người Việt tại Đài Loan.
Qua các dịch vụ mai mối, các chàng trai Đài Loan đa số là những người có trình độ văn hóa thấp, vô nghề nghiệp, có vấn đề về thể lý hoặc tâm lý không thể cưới vợ Đài Loan. Họ chi khoảng 8,000 USD (thời điểm năm 2001), bây giờ khoảng 6,000 USD cho mọi chi phí để cưới một cô dâu Việt Nam.
Nhiều cô dâu ban ngày phải làm việc cực nhọc như một người ở đợ, ban đêm làm nô lệ tình dục cho cả gia đình. Bị ngược đãi, bị chà đạp nhân phẩm quá sức chịu đựng, nhiều cô gái đã bỏ trốn nhưng lại sa vào tay bọn buôn người khác, rồi lại bị bán như một món hàng hóa hoặc bị rơi vào ổ đĩ điếm…
Cha Hùng kể, có lần cha đi đến một làng quê hẻo lánh trên miền núi, nhà nào cha đến thăm cũng gặp cô dâu Việt Nam và ai cũng bụng mang dạ chửa…
Tình trạng công nhân Việt trên đất Đài Loan cũng bị đối sử tàn tệ không kém. Trước khi rời Việt Nam họ phải trả cho công ty môi giới từ 1,000 – 1,500 USD. Khi bước lên máy bay họ lại phải ký một giấy nợ khống khoảng 5,000 USA hoặc 6,000 USD mà thực tế trong tay họ không hề được cầm một đồng xu nào.
Có rất nhiều trường hợp phải làm những công việc khác với hợp đồng đã ký như ở đợ hoặc bị bóc lột sức lao động quá mức; nhiều trường hợp công nhân nữ ban đêm còn bị hiếp dâm tập thể nên họ tìm cách bỏ trốn nhưng rồi lại bị lừa vào cái vòng luẩn quẩn mua bán của bọn buôn người.
Cha Hùng kể, có một thanh niên nhất quyết không chịu làm công việc không đúng với hợp đồng đã ký kết nên bị nhốt trong một nhà cao tầng. Anh đã tìm cách trốn bằng cách leo qua cửa sổ, bị rớt xuống đất chết thê thảm.
Cha Hùng thường xuyên nhận được những cú điện thoại cầu cứu của các cô gái bị áp bức. Cha đã tìm cách giúp đỡ, giải cứu họ tức thời khi có thể. Cha đã cố vấn pháp luật, xin luật sư bào chữa ở toà án được hơn 3,000 vụ việc.
Một buổi tối cha nhận được một cú điện thoại cầu cứu:
- cha ơi… cứu con….
- con đang ở đâu ?
- con cũng không biết con đang ở đâu nữa…
- con bị sao ?
- đêm nào bọn họ cũng đến hiếp dâm con…; con sợ quá cha ơi, họ sắp đến rồi…
- nếu cha không biết nơi ở của con thì cha không thể đến cứu con được. Nghe cha dặn, nếu họ đến hành hạ con, con phải tìm mọi cách để lại một vài dấu vết trên thân thể họ để làm tang chứng sau này. Điều quan trọng là con phải tìm cách thoát ra khỏi nhà càng sớm càng tốt, đón một chiếc taxi yêu cầu họ chở tới văn phòng của cha…
Đêm đó cha Hùng thức trắng đêm chờ đợi; đến gần sáng cô gái đã tìm đến được văn phòng của cha trong tình trạng suy sụp tinh thần thê thảm. Sau một ngày tĩnh dưỡng, chiều tối cha chuyển cô gái đáng thương ấy đến khu phòng ngủ dành cho các nạn nhân của văn phòng, bỗng cô gái hét lên, khóc lóc thảm thiết:
“đừng đụng vào người tôi, đừng đụng vào người tôi…”
Mỗi khi màn đêm buông xuống, những ấn tượng khủng khiếp của những lần bị hiếp dâm tập thể khi bóng đêm phủ kín đã làm cô gái sợ hãi la hét kêu gào mà theo như cha Hùng kể trong đời cha chưa từng nghe thấy những tiếng khóc lóc thê thảm như vậy.
Tệ nạn buôn người này ngày càng tồi tệ hơn do sự làm ngơ của chính quyền địa phương, do sự thỏa hiệp ngầm của bọn cầm quyền việt cộng với bọn buôn người, do sự tán tận lương tâm của bọn làm giàu bằng việc mua bán phụ nữ. Ngoài ra tính che đậy sự thật của các nạn nhân không dám cho gia đình bên quê nhà biết cũng đã góp phần đưa đẩy nhiều số phận của các cô gái quê ngây thơ vào vòng oan nghiệt.
Viết bài này tôi muốn ca ngợi các em sinh viên Việt Nam ở Boston đã làm một việc làm thật ý nghĩa giúp xoa dịu phần nào vết thương thể xác lẫn tinh thần các nạn nhân của tệ nạn buôn người. Các em đã gây quỹ cho tổ chức của cha Hùng được 7,000 USD từ cuộc đi bộ RACE FOR RIGTHS và 3,500 USD trong buổi nói chuyện tại nhà thờ St. Ambose, Boston. Nhưng quan trọng hơn, các em đã gởi một thông điệp cho toàn thế giới báo động về một tệ nạn buôn người đã biến thái ở thế kỷ XXI này.
Đêm hôm ấy tôi nằm trằn trọc không sao chợp mắt được. Câu chuyện người thanh niên trèo cửa sổ chạy trốn sự kiềm kẹp của chủ bị rớt xuống đất chết thảm được nối tiếp với những hình ảnh người mẹ già ra phi trường đón xác con. Thay vì những bó hoa tươi thắm là vành khăn tang trắng, thay vì những nụ hôn là giòng nước mắt, thay vì được ôm con trong vòng tay ấm áp lại là chiếc quan tài gỗ giá lạnh…. Hình ảnh tương phản của các cô gái xinh tươi tung tăng trong nắng xuân nơi công viên sáng nay với hình ảnh cô gái khóc nức nở van nài thảm thiết “đừng đụng vào người tôi…” đã cho tôi một suy nghĩ: Tôi mang nợ đời rất nhiều.
Biết bao người đau khổ để tôi được hạnh phúc; biết bao người bất hạnh tàn tật để tôi được lành lặn; biết bao người khóc để dành cho tôi nụ cười, biết bao người đói nghèo để dành cho tôi cơm no áo ấm; biết bao người bị áp bức bắt bớ để dành cho tôi hai chữ tự do; biết bao người bị bịt miệng không được nói lên sự thật để dành cho tôi quyền tự do phát biểu cho chân lý. Không biết đến khi nào tôi mới trả xong những món nợ đời này?

Mời quý vị thăm gia trang http://www.taiwanact.com/ của VĂN PHÒNG TRỢ GIÚP PHÁP LÝ CÔNG NHÂN VÀ CÔ DÂU VIỆT NAM tại ĐÀI LOAN để biết thêm nhiều thông tin về tổ chức Liên Minh Chống Tệ Trạng Buôn Người tại Đài Loan.

Thursday, March 6, 2008

BÔNG HỒNG TẶNG CÁC NGƯỜI MẸ NHÂN NGÀY HIỀN MẪU



Nguyễn Quang Dung
Mother’s Day
Boston 13/05/2007


Nhìn tấm hình Phong mù trong áo trạng nguyên ngày tốt nghiệp Cử Nhân Đại Học ngành Xã Hội Học làm tôi liên tưởng đến câu danh ngôn: “… trong bất cứ sự thành công nào của người đàn ông đều có bóng dáng người phụ nữ đứng đàng sau.”. Trong trường hợp Phong mù, người phụ nữ đứng đàng sau không phải là bóng dáng người vợ, người tình nhưng là chính người mẹ hiền của Phong mù.
Tôi được biết mẹ của Phong hơn ba chục năm nay. Sau 1975 khi còn tiếp tục tu học tại Don Bosco Thủ Đức, mỗi tháng chúng tôi được phép về thăm gia đình một ngày cuối tuần. Phong thường hay rủ bạn bè về nhà chơi, rồi cả bọn đi lang thang ngắm cảnh đường phố Sài Gòn (lúc ấy chưa biết nếm mùi ăn chơi!) hoặc đi xem phim… Mỗi lần đến nhà Phong, mẹ Phong chăm chút cho chúng tôi từ miếng ăn đến chiếc chiếu mùng mền để ngủ như chăm sóc cho đám con mình vậy. Bà thường ngồi vui vẻ hỏi han, trò chuyện với chúng tôi…
Tính yêu trẻ, trầm tĩnh, lạc quan yêu đời của mẹ đã hình thành nên tính cách cũng như nhân sinh quan của thày Phong mù bây giờ.
Người chồng tử trận năm 1964 khi bà mới ba mươi tám tuổi, một mình nuôi dạy 7 đứa con trai, đứa nhỏ nhất mới chập chững biết đi. Bao gánh nặng, sóng gió cuộc đời đã đổ xuống trên đôi vai mảnh mai bé nhỏ của bà nhưng bà vẫn lạc quan tin tưởng vào cuộc sống. Bà là một người phụ nữ Việt Nam mẫu mực, suốt cả cuộc đời chỉ nghĩ đến hạnh phúc của chồng con. Cho đến lúc này ở tuổi 80, bà vẫn giành việc bếp núc để ba nàng dâu có thời giờ đi làm việc kiếm sống và chăm sóc con cái.
Những buổi cơm tối xum vầy14 người vừa con vừa cháu (kể cả Phong mù) là niềm hạnh phúc của riêng bà. Những con chim đã đủ lông đủ cánh nhưng vẫn không chịu rời xa mẹ, lập những tổ ấm nhỏ quanh nhà mẹ để được quanh quẩn bên mẹ mãi đã vẽ lên bức tranh tuyệt vời về Tình Mẹ Con.
Năm 1991 khi Phong bị tai nạn , một mình mẹ chăm sóc trong bệnh viện suốt tám tháng trời. Ngày đầu tiên khi đến bệnh viện thăm Phong, trông bà già hẳn đi sau một đêm thức trắng. Không khóc lóc, không than thân trách phận, bà lặng lẽ săn sóc Phong như chăm sóc một bé sơ sinh vì tai nạn đã cướp đi thị giác quý báu của Phong… Những lần sau đến thăm Phong tại bệnh viện hoặc ở nhà, tôi lại tìm thấy sự lạc quan tin tưởng nơi giọng nói, cách trò chuyện của bà. Từ ngày ấy bà gọi Phong bằng một cái tên rất đáng yêu là “ông mù” thay cho cái tên cúng cơm phong ba bão tố.
Mái Ấm Thiên Ân ra đời cũng có phần đóng góp tài chánh không nhỏ của mẹ Phong mù, đặc biệt là sự khích lệ Phong dấn thân vào công việc xã hội này.
Có những buổi trưa trời Sài Gòn nắng như đổ lửa, Phong mù gọi xe ôm hoặc xích lô đi tới trường, một tay khua gậy, một tay ôm máy đánh chữ Braille khiến lòng mẹ xót xa, thỉnh thoảng bà mắng yêu Phong: “… học cho lắm cũng chỉ là ông mù thôi !!!”
Dịp Noel năm rồi tôi có dịp ghé thăm bà; ở tuổi 80 thất thập cổ lai hy nhưng bà vẫn còn nhanh nhẹn, sáng suốt. Bà vẫn giữ được nét vui vẻ, lạc quan mặc dù mái tóc đã nhuộm trắng màu thời gian. Bà kể: “ông mù” tháng nào cũng ghé về nhà thăm mẹ, hàng tuần gọi điện thoại hỏi han, chuyện trò với mẹ… “Như mặt trời chỉ có một mà thôi và mẹ em chỉ có một trên đời!”. Người mẹ chính là mặt trời sưởi ấm soi sáng những khúc quanh ngã rẻ âm u của cuộc đời ta.
Phong mù mồ côi cha từ khi 6 tuổi, những ký ức về người cha kính yêu không nhiều. Phong rất hãnh diện về người cha đã từng là cận vệ cho cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm.
Ngày chính biến 02/11/1963, ông được lệnh bí mật đưa hai người con của ông bà Ngô Đình Nhu lên Đà Lạt lánh nạn. Khi trở về Sài Gòn mới biết tin Tổng thống Diệm đã bị thảm sát. Sau đó đội ngũ cận vệ cố tổng thống bị giải tán, ba Phong chuyển sang binh chủng Nhảy Dù xung vào đội quân thiên thần mũ đỏ. Đúng một năm sau ông tử trận tại chiến khu D ngày 21 tháng 11 năm 1964.
Phong còn nhớ những ngày thơ bé, tất cả các anh em đều được gởi học nội trú trường Lasan Tabert, cuối tuần được ba đưa xe Jeep đến tận trường đón về… Tối thứ bẩy nào cũng có thi tuyển lựa ca sĩ gia đình, Phong luôn qua mặt các anh giành phần thưởng của ba. Thừa hưởng gene âm nhạc, thể thao và sự thông minh của cha cộng với lòng yêu trẻ, trầm tĩnh, lạc quan yêu đời của mẹ đã giúp Phong mù giáo dục thành công các em khiếm thị ở MATA.
Cuộc đời là “một chữ ngờ” và cũng kỳ diệu không ngờ. “Khi một cánh cửa cuộc đời bị khép lại thì lại có một cánh cửa khác mở ra….”, nhưng dù cánh cửa cuộc đời khép hay mở, đàng sau cánh cửa ấy luôn có bóng dáng người mẹ hiền âu yếm chờ đợi dẫn dắt che chở vỗ về ta trong suốt cuộc đời.

SÂN GA CHIỀU




Một chiều cuối năm Đinh-Hợi
06/02/2008
Hoa Tuyết Boston

Đời người biết mấy sân ga
Bến khởi… bến tận… bến nào dừng chân?
Sân ga tuổi thơ trắng ngần
Đẹp màu giấy trắng thơ ngây học trò
Ga nào ga đợi ga chờ
Bến thương bến nhớ tương tư một người
Bến đời hạnh phúc sánh đôi
Dìu nhau đi tới cuối trời yêu thương
Gặp nhau bạn cũ… giữa đường
Sân ga chiều vắng ấm lòng cố nhân
Dừng chân liên kết tình thân
Cố nhân đâu dễ tương giao mấy lần
Anh em kết dải đồng tâm!

TIẾNG CHIM GOI ĐÀN



Lễ thánh Don Bosco
31/01/2008
Hoa Tuyết Boston


Trạm Hành vẫn xanh những đồi thông
Gió vẫn vi vu nắng vẫn hồng
Mình ta giữa hoang tàn đổ nát
Ngậm ngùi đau xót người thấu chăng!

Lớp học đâu… phấn trắng bảng đen
Bạn bè cắm cúi vui sách đèn
Bóng dáng cha thày sân trường cũ
Xa rồi tuổi thơ đẹp êm đềm.

Đời trải dài những cuộc bể dâu
Mái trường xưa nay đã đổi màu
Áo trắng học trò phủ gió bụi
Đàn chim mất tổ ngậm nhánh sầu.

Có nghe chăng tiếng chim gọi đàn
Tung cánh bay về kết tình thân
Bosco 70 nối vòng tay lớn
Xây tình người đắp lại giang san…




NGƯỜI THỔI TÙ VÀ HÀNG TỔNG


Mến tặng
Viết Đệ &Minh Trang
Kỷ niệm ngày thành hôn
21/02/2004_21/02/2008
Nguyễn Quang Dung
Boston 17/02/08


Tôi thường có thói quen gọi điện thoại thăm hỏi gia đình, bạn bè bên VN vào buổi sáng vì kim đồng hồ ở Boston luôn đi chậm hơn giờ VN đúng 12 tiếng vào mùa thu mùa đông hoặc13 tiếng vào mùa xuân mùa hè. Nếu gọi điện thoại vào lúc 9 giờ sáng Boston bên VN là 9 giờ tối, thời điểm thuận lợi để gặp gỡ mọi người.
Hôm ấy chờ chuông điện thoại reo một hồi lâu nhưng vẫn không thấy ai nhấc phôn. Một lát sau không phải là giọng buồn ngủ khàn khàn thường trả lời nhưng một giọng nữ êm ái ngọt ngào vang lên ở đầu dây bên kia:
_ a lô… dạ xin lỗi anh muốn gặp ai ạ…?
_ Trang hả, anh Dung đây. Đệ có nhà không em?
_ anh Dung ơi, anh Đệ nhà em đi lên nhà thày Phong rồi… Em mới đưa anh Đệ nhà em ra đường đón xe… vừa về tời nhà thì nghe điện thoại reng….
_ sao đi trễ quá vậy? 9 giờ tối ở bên đấy rồi phải không?
_ dạ… anh Phong gọi anh Đệ lên có chuyện gấp…. Anh Đệ nhà em chở hai mẹ con em ra quốc lộ đón xe để em đem xe về. Vội vàng quá nên anh Đệ nhà em cầm chìa khóa xe Honda leo lên xe đò đi luôn…
_ rồi sao em mở máy xe chạy về được?
_ anh Dung biết không, em phải dắt bộ tới tiệm sửa xe nhờ họ nổ máy… Lúc ấy trời đã tối, thợ đã thu dọn đồ nghề làm em phải năn nỉ mãi họ mới giúp…; trong túi em không mang một đồng xu nào nhưng có lẽ thấy em hiền lành chất phác nên họ đồng ý cho nợ hôm sau trả.
_ không ngờ Trang cũng dẻo miệng quá nhỉ?
_ chưa hết đâu anh, chạy ngang qua khu rừng cao su em sợ ma muốn chết luôn. Em bảo cu Lộc ngồi phía trước ôm chặt tay lái… rồi em phóng xe hết ga chạy bán sống bán chết về tới đây…

Vào những năm đầu thập niên 90, cuối tuần nào tôi cũng chạy xe Honda (motobike) từ Thủ Đức đi Long Khánh để chăm sóc vườn chôm chôm sầu riêng của gia đình nên tôi thường xuyên ghé thăm Viết Đệ. Đoạn đường Thủ Đức_Long Khánh dài 80 km, vừa chạy xe vừa ngắm cảnh ven đường, vừa thư giãn sau một tuần đứng lớp giảng bài hít bụi phấn… nên mất khoảng một tiếng đồng hồ. Từ ngã ba Dầu Giây đi về Long Khánh không còn bao xa. Qua đèo Mẹ Bồng Con tới khu vực Suối Tre rồi tới thị trấn Long Khánh. Đi hết khu vực thị tứ buôn bán sầm uất ồn ào là khu K-4, rẽ phải vô con đường đất đỏ dẫn vào khu vực Núi Hang Dơi ( nhà Đệ nằm trên con đường này, cách Quốc lộ khoảng hơn cây số). Lần đầu tiên Ngọc Đức dẫn tôi đến thăm Viết Đệ; đi hết khu rừng cao su có một con đường mòn rộng khoảng 2 mét, hai bên đường là hai dãy hàng rào bằng đá tảng được xếp chồng lên nhau cao khoảng nửa mét. Bên sau hàng rào là vườn cà phê, vườn tiêu xanh ươm màu lá xen lẫn những bụi chuối trổ buồng nặng trĩu. Những lần sau ghé thăm tôi vẫn không thể nào nhận ra khu đất nào của Viếr Đệ vì vườn nào cũng giống vườn nào, cây cối um tùm che khuất ngôi nhà nằm ở giữa vườn…
Long Khánh nổi tiếng là vùng đất đỏ miền đông canh tác cà phê, tiêu, sầu riêng, chôm chôm…Mùa nắng đất đỏ quện vào chân, bụi đất đỏ leo lên tay lên mặt lên quần áo; mùa mưa đất dẻo quẹo trơn trượt, đi lại rất khó khăn khiến đời sống người nông dân tại đây cũng thăng trầm té lên trượt xuống theo những vũng lầy cuộc đời…

Có lần vợ tôi nói chuyện trên skype với Minh Trang:
_ nhà của anh chị nằm giữa thiên nhiên vườn cây xanh lá… đúng là túp lều lý tưởng… chắc romantic lắm phải không?
_ nhưng em sợ ma lắm chị Linh ơi, mà anh Đệ nhà em thì đi tối ngày…
_ sao Trang không cột chân anh Đệ lại?
_ thày bảo”thày phải đi lo việc của cha thày…” nên em cũng chịu thua luôn.

Khi bước vào lãnh vực canh nông tôi mới biết nghề nông tuy không cần kiến thức nhiều nhưng cần kinh nghiệm, mà những kinh nghiệm này chỉ có thể học hỏi qua thực tế và nơi trường đời. Chân ướt chân ráo bước vào trông coi một vườn chôm chôm và sầu riêng rộng hai mẫu tây không dễ chút nào nhưng may mắn có Viết Đệ cố vấn. Đệ không trồng hai loại cây này nhưng quen biết nhiều chủ vườn nên đã dẫn tôi đi khắp vùng Long Khánh học hỏi kiến thức canh tác. Trái chôm chôm trông thật lạ mắt với những râu ria tua tủa nhưng khi chín có màu vàng màu đỏ thật quyến rũ và vị ngọt dịu của chôm chôm thì thật tuyệt vời. Để có được những chùm chôm chôm nặng trĩu cành chủ vườn phải chăm sóc sóc, tưới cây theo một chế độ khá đặc biệt. Tưới nước nhiều quá mầm sẽ bung thành lá, coi như mất trắng vụ mùa. Nước tưới vừa đủ mầm sẽ đâm hoa rồi kết trái. Một cây chôm chôm phải thu hoạch ba tạ trái chín mới đạt năng xuất. Hôm ấy Đệ dẫn tôi đi thăm hết vườn này tới vườn nọ; có ông chủ vườn kia đã tận dụng nguồn nước suối thiên nhiên chế tạo được hệ thống phát điện thắp sáng trong nhà. Câu chuyện thú vị giữa ba chúng tôi không muốn dứt cho đến khi trời nhá nhem tối. Về tới nhà Đệ, ngọn đèn dầu đã được chị Hoa, người chị cả bệnh hoạn của Đệ đã thắp lên từ lúc nào. (Đệ tình nguyện chăm sóc người chị suốt đời). Ngoài trời mưa rả rích, từng cơn gío lạnh thổi lùa vào căn nhà trống trơn nhưng sao tôi thấy thật ấm cúng vì tình bạn cũ đã sưởi ấm lòng chúng tôi. Chị Hoa dọn cơm tối cho hai chúng tôi vỏn vẹn nồi cơm nóng và đĩa cá khô kho nhưng hương vị của bữa cơm ấy vẫn còn mặn nồng mãi trong tôi cho đến tận bây giờ…

Chiều chủ nhật hôm ấy cả nhà ăn mặc chỉnh tề sửa soạn đi dự lễ thì chuông điện thoại reo:
_ a lô… Đệ hả. Tao, Trần Huy đây… mày cứu bồ tao với… tao chạy xe gây tai nạn…
_ mày đang ở đâu?
_ tao đã đưa nạn nhân vào bệnh viện Suối Tre. Mày đến gấp nha…
_ được rồi… yên chí… tao sẽ chạy đến ngay.
Đệ quyết định nhanh chóng đành bỏ dự lễ ngày Chủ Nhật theo gương người samaritano trong phúc âm đi cứu người trước đã. Nhớ lại hồi còn ở Trạm Hành, thày Đồng đã tập vở nhạc kịch người samaritano có Huy Thái, Quang dzẩu, Quang Già, Quang Dung…đặc biệt hề Xuân Phương đóng vai chủ quán trọ làm Đệ nhớ mãi.
Đến bệnh viện Suối Tre, được Trần Huy cho biết nạn nhân chỉ bị va quẹt nhẹ nhưng người nhà muốn làm to chuyện. Viết Đệ đã từng làm trọng tài bất đắc dĩ cho những vụ việc tương tự nên cuối cùng mọi sự đã được dàn xếp ổn thỏa giữa hai bên. Có lẽ nhờ tài ăn nói có tình có lý và nhất là Viết Đệ mang dáng dấp đạo mạo của một ông cán bộ nhà nước nên Trần Huy đã thoát được một bàn thua trông thấy.

Núi Hang Dơi cách nhà Viết Đệ khoảng hai cây số. Hàng triệu năm trước đây đã có những ngọn núi lửa hoạt động còn để lại nhiều hang miệng, bây giờ trở thành hang động cho loài dơi trú ngụ nên người ta gọi là Núi Hang Dơi chăng? Có lần Viết Đệ và Cao Thái đã trèo lên núi để được tận mắt nhìn những tàn tích của núi lửa… Núi lửa chỉ một lần hoạt động nhưng những nham thạch trào ra đã trở thành vùng đất đỏ phì nhiêu Long Khánh nuôi sống biết bao người dân cả đời chỉ biết bán mặt cho đất bán lưng cho trời. Có lần Viết Đệ tâm sự: “…mình xin chọn nơi này làm quê hương!”
Quê hương của Viết Đệ là nước Việt thân yêu, là vùng đất Long Khánh đỏ tình người, là gia đình ba mẹ vợ con anh chị em ruột thịt, là bạn bè cũ chvsdb70. Chỉ một thời cùng ngồi chung với nhau trên ghế nhà trường Don Bosco Trạm Hành nhưng sao tình bạn ngây thơ ấy vẫn còn đẹp mãi trong lòng.



Đời người biết mấy sân ga
Bến khởi… bến tận… bến nào dừng chân?
Sân ga tuổi thơ trắng ngần
Đẹp màu giấy trắng thơ ngây học trò
Ga nào ga đợi ga chờ
Bến thương bến nhớ tương tư một người
Bến đời hạnh phúc sánh đôi
Dìu nhau đi tới cuối trời yêu thương
Gặp nhau bạn cũ… giữa đường
Sân ga chiều vắng ấm lòng cố nhân
Dừng chân liên kết tình thân
Cố nhân đâu dễ tương giao mấy lần
Anh em kết dải đồng tâm!






Wednesday, February 13, 2008

NẾU



Hoa Tuyết Boston
Valentine's Day 2007


Nếu cuộc đời không phụ nữ
Bầu trời đêm vắng trăng sao
Còn đâu điệu ru ngọt ngào
Ầu ơ… con tròn giấc điệp.

Em thơ khóc hoài không ngủ
Khát sữa mẹ khát tình thương
Tìm đâu vườn trẻ thiên đường
Nếu mẹ hiền không hiện diện.

Nếu cuộc đời không phụ nữ
Trái yêu cằn cỗi trên cành
Trái cấm muôn đời mãi xanh
Adam buồn tình không muốn hái.

Nếu địa đàng vóng bóng Eva
Adam ngủ vùi không buồn dậy
Cuộc tình đầu tiên là đấy
Adam Eva… trái cấm ái ân.

Nếu đời anh vắng bóng em
Đêm khuya tay ai gối mộng
Gối chiếc… giường đơn… phòng trống
Đời vô nghĩa nếu thiếu em.

Saturday, February 2, 2008

ƯỚC MƠ XUÂN



Hoa Tuyết Boston

Con mừng tết mẹ bánh chưng xanh
Gói ước mơ cuộc sống yên lành
Đồng lúa chín vàng nặng chĩu hạt
Cô gái xuân mắt cười long lanh…

Mừng tết cha kẹo mứt ngọt ngào
Trắng vàng… mứt dừa đời đẹp sao
Ngậm mứt gừng tan đời cay đắng
Hương mứt sen tình nghĩa đồng bào.

Dưa hấu đỏ chị chất đầy thuyền
Hạt dưa cắn mặn mà nét duyên
Vội tách bến… e phiên chợ lỡ
Hoa xuân tươi thắm gái thuyền quyên.

Lì xì em thơ tuổi thần tiên
Áo mới tung tăng bên mẹ hiền
Xác pháo bay… lâu đài cổ tích
Tiếng trống múa lân… đời bình yên…

SỚ TÁO QUÂN



Muôn tâu thánh thượng
Thần là táo quân
Ở dưới nhân trần
Cuối năm tính sổ
Bosco bẩy mươi
Chuyện khóc chuyện cười
Trong năm Đinh Hợi

Trước tiên thần kể
Cha Già xe lăn
Ngọn nến gần tàn
Mong đàn con nhỏ
Nhóm cựu học viên
70 ngoan hiền
“ Cho cha nhìn lại
anh em lần cuối”
Ai nào có ngờ
Lễ thánh Bosco
Cha con xum họp
Cười nói rộn ràng
Đón chờ xuân sang…
Ngày hăm tám tết (15/02/2007)
Âm thầm cha đi
Không lời biệt ly
Về cõi vĩnh hằng
Thiên đường ước mong…

Lá già rụng trước
Lá non theo sau
Để lại nỗi đau
Văn Hòa Bảo Lộc
Con gái Thụy Vy
Mùa xuân ra đi (07/03/2007)
Thiên đàng vĩnh phúc.

Chuyện buồn đã hết
Thần kể chuyện vui
Thế Dũng làm sui
Tổ chức đám cưới
Con gái Hằng Nga
Rượu uống la đà
Anh em quy tụ
Cụng ly chúc mừng
Hằng Nga & Trung Phong
Trăm năm hạnh phúc!

Tiệc cưới tiệc mừng
Gặp lại Tứ Hùng
Bao năm xa cách
Phiêu bạt Ban Mê
Trồng rẫy cà phê
Nguyễn Nhân Đà Lạt
Tay bắt mặt mừng
Nước mắt rưng rưng
Châu về hợp phố…

Đình Tuyến thày sáu
Việc Chúa việc nhà
Tất bật bôn ba
Cả đời lẫn đạo
Báo tin thiệp hồng
Anh em bốn phương
Đà Lạt lên đường
Chúc mừng đám cưới
Ngọc Nguyên & Phương Mai
Gái sắc trai tài
Đẹp duyên trọn kiếp.

Tiệc cưới vừa tan
Đàn chim lạc đàn
Hướng về tổ ấm
Trạm Hành mến thương
Thăm lại mái trường
Bao năm xa cách
Cuộc đời bể dâu
Trường xưa còn đâu
Ngậm ngùi thương tiếc…

Bếp lửa thày Truyền
Anh em hàn huyên
Một đêm thức trắng
Mỗi người một tay
Xây dựng chốn này
Bosco tượng đá
Kỷ niệm chúng mình
Một thời học sinh
Muôn đời ghi nhớ!


Về nguồn kết thân
Thăm lại thày Thuần
Dốc Mơ Gia Kiệm
Tuy thày đã già
Vẫn giữ nét xưa
Nụ cười trìu mến…
Vẫy chào Dốc Mơ
Nhớ mùi lá mơ
Thịt cầy anh Vượng…

Áo cưới lên mầu
Văn Hòa cưới dâu
Cô Tấm thành thị
Đình Bảo se duyên
Em gái Kim Liên
Yêu thương hạnh phúc!

Xong chuyện cưới xin
Thần xin bắn tin
Sang chuyện học hành
Phong mù thành danh
Cử nhân xã hội
Bái tổ vinh quy
Đi trước võng chàng
Chẳng thấy võng nàng
Các em khiếm thị
Mái Ấm Thiên Ân
Chúc mừng ân nhân
Thày Phong hiệp sĩ
Dâng hiến nửa đời
Khai sáng thiếu nhi
Dẫn vào thế giới
Muôn sắc muôn màu
Học rộng hiểu sâu
Văn hóa kỹ thuật
Âm nhạc thể thao
Học com pu tơ
Môn nào cũng giỏi…

Trung Thu Giáng sinh
Thày trò xập xình
Giúp vui văn nghệ
Nhà trẻ làng cùi
Trao tặng niềm vui
Cho ai bất hạnh.

Đoàn nhạc sĩ mù
Sang tận Úc châu (30/06 – 30/07)
Hát hò biểu diễn
Việt kiều thán phục
Tuy tàn không phế
Cuộc đời là thế
Có chí thì nên
Đừng nên yếu hèn
Mặc cảm khuyết tật.

Muôn tâu thánh thượng
Nhóm cựu học viên
Trạm Hành Gò Vấp
Bẩy mươi bẩy năm (1970 - 1975)
Còn sống hay nằm…
Trăm hai ba lẻ (123)
Việt Nam Hải Ngoại
Nối kết tình thân
Thăm hỏi ân cần
E-mail điện thoại
Chuyện buồn chuyện vui
Cùng khóc cùng cười
Chia niềm tâm sự…

Hai bố đậu cha (Quốc Định & Đức Tuấn)
Một bác thầy chùa (Công Minh)
Năm anh bán muối (Phạm Đoàn, Văn Hải-cò ma, Xuân Minh, Thành Phương, Phạm v Thành)
Năm lão đồng trinh (Văn Bản, Bá Khanh, Quốc Phong, Đức Thành, Ngọc Tri)
Còn lại chúng mình
Mỗi anh một nẻo
Châu Âu châu Úc
Mỹ Quốc Canada
Việt Nam quê nhà
Yên bề gia thất
Cha già con mọn
Bởi tội ham vui
Nên đành ngậm ngùi
Cầy hai ba job
Vợ dại con thơ
Đầu bạc còn khờ
Đáng đời tu xuất!

Kính báo Ngọc Hoàng
Bò lạc 6 em
Anh em đem về
Thân Quang Trí chề
Ngọc lèo Ngọc Linh
Quốc Sỹ Đức Huyền
Hai bạn khác lớp
Thành 8 Công Doanh
Cùng vui nhập đàn
Vui hát tình tang….

Năm nay họp lớp
Ở nhà MATA
Tháng sáu mười ba (13/06/2007)
Anh em kéo về
Vui vẻ hết chê
Bầu đoàn thê tử
Vui vẻ chuyện trò
Cùng nhau hát hò
Ôn lại chuyện cũ…
Tiện thể ăn mừng
Thày rờ Quốc Phong
Đăng khoa bảng vàng
Bosco vẻ vang
Mù nhưng vẫn sáng!

MATA khánh thành
Vô Nhiễm Lễ Mẹ(08/12/2007)
Cơ ngơi gọn gàng
Nhà cửa khang trang
Học hành thoải mái…
Cha thày bạn cũ
Vui vẻ chúc mừng
Việc tông đồ chung
Thày Sơn góp sức
Trong vai hộ trực
Dạy học ngoại ngữ
Xóa dốt xoá mù
Xóa cả ưu tư
Chào tương lai sáng…

Bẩm thưa Ngọc Hoàng
Thời đại vi tính
Xa lộ thông tin
Chỉ cần sign in
Mọi chuyện đều rõ
Ngoài ngõ trong nhà
Hải ngoại dặm xa
Tin nội tin ngoại
Chỉ trong tích tắc
Biết rõ tỏ tường
Viết Đệ khóc thương
Tin thày Doãn chết
Vội viết điếu văn
Đức warm băn khoăn
Vòng hoa phúng điếu
Nào ngờ tin vịt
Bay hết u sầu…
Tháng bẩy mưa ngâu
Ngọc Anh đi đầu
Vẽ vời trang Blog (my.opera.com/chvsdb70vn/blog)
Thêm một sân chơi
Gọi nhau ới ời
Ra sân đấu đá
Tinh thần fair play
Chơi đẹp chơi hay
Vỗ tay tán thưởng
Nếu có đá lầm
Vô tình… nhiệt tâm
Đừng vội chấp nhất
Vì:
“ Gà cùng một mẹ
Chớ hoài đá nhau.”

Ngày cuối năm tây
Anh em xum vầy
Đón mừng năm mới
Cha Định chủ tế
Thánh lễ tạ ơn
Thầy Truyền thày Sơn
Đặc biệt thày Doãn
Sau lần chết hụt
Về với đàn em
Nâng ly rượu mừng
Thầy trò xum họp
Khanh ruồi bay xa
Từ USA
Cùng cô vợ trẻ
Cõng ba con gái
Mang về trình làng
Ra mắt họ hàng
Ăn uống rình rang
Bosco thân hữu
Ấm cúng MATA

Tin này tin thật
Bá Tiển nhà ta
Nghịch dại chó nhà
Bị chó dại cắn
Chó cắn chó chết
Tiển sống nhăn răng
Bá Tiển đang nằm
Tâm thần Bà Rịa…

E-mail website
Trang blog thời nay
Không thể sánh vai
Báo gối đầu giường
Anh em chủ trương
Nối vòng tay lớn
Đình Tuyến Viết Đệ
Liên kết huynh đệ
Xuất bản tập san
Bài vở đầy tràn
Văn chương thơ phú
Kỷ niệm ngày xưa
Chuyện nắng chuyện mưa
Chuyện vui chuyện sầu
Thôi thì đủ cả…
Hình ảnh tuyệt vời
Trạm Hành chiếc nôi
Tuổi thơ đầu đời
Chôn bao kỷ niệm
37 năm qua
Giờ ta đã già
Nhìn lại quá khứ
Đẹp tựa giấc mơ
Bạn bè mong chờ
Lễ thánh Bosco (31/01/2008)
Tập san quà tết!

Năm hết tết đến
Thần xin cáo biệt
Về lại trần gian
Vợ con một đàn
Mong chờ táo bố
Trước khi từ biệt
Kính chúc Ngọc Hoàng
Thiên thu vạn đại
Xuân sang Mậu Tý
Chúc tết mọi nhà
Anh em gần xa
Phúc Lộc Thọ đầy
Hạnh phúc ngất ngây
Gia đình êm ấm
Anh em thuận hòa
Con cùng một cha
Bosco muôn thuở. Amen.

Sunday, January 13, 2008

HOA TẦM GỞI








Quang Dung Boston
12/01/2008

Đồi thông Trạm Hành không chỉ là cái nôi cất giấu những kỷ niệm tuổi học trò mà còn là vườn ươm tài năng của nhóm chvsdb70. Vườn hoa chvsdb70 là một vườn hoa muôn màu muôn sắc. Thôi thì đủ loại: mai đào lan huệ sen hồng phong lan mimosa bằng lăng hướng dương tulip dạ lý hương pensé…
Quang Dung xin giới thiệu với các bạn về một loài hoa mang tên tầm gởi. Định cư tại Vancouver, Canada từ tháng 8/1983 đến nay nhưng trong lòng vẫn mang tâm trạng tầm gởi nơi xứ lạ quê người, luôn hướng về quê hương, đồng bào, anh em, bạn bè đang sống bên kia bờ đại dương. Giòng nhạc của Kym Thùy man mác buồn mang tâm trạng của kẻ tha hương, luôn nhớ về giòng sông quê nhà nơi chất chứa biết bao kỷ niệm ấu thơ cùng bạn bè trang lứa vùng vẫy ngụp lặn dưới sông nước. Giòng sông ấy cũng đã từng chứng kiến biết bao đêm hẹn hò dưới trăng cùng người em gái nhỏ ... Và cũng chính giòng sông bến nước thân thương này đã trở thành giòng sông ly biệt đưa đẩy số phận Kym Thùy ly hương theo giòng nước xoáy chảy xuôi ra biển lớn…
80 bài tình ca của Kym Thùy là 80 mảnh tình của chàng trai viễn xứ ghép lại thành một bản tình ca lớn bất tận về tình yêu quê hương như bản nhạc Sài Gòn, Quê hương tôi; về tình yêu đôi lứa như Biển và em, Chiều thứ bẩy; về tình thày trò như Giọt mưa thu, Hờn thày; về tình bạn như Anh và tôi, MATA cha cha cha…
Kym Thùy là bút hiệu được ghép bởi hai tên Vũ Kim Ngọc và Nguyễn Thị Thùy Hương, người em gái nhỏ bên giòng sông quê nhà năm xưa. Đâu có ai ngờ Kim Ngọc tức Ngọc lèo ngày xưa, anh chàng to con như chiếc xe “ủi lô” tính tình hiền lành, hay cười ít nói, đá banh sung bin như một chiếc xe tăng lại chất chứa một tâm hồn tình tứ lãng mạng như vậy. Chính cái nôi Trạm Hành đã gieo những nốt nhạc đầu tiên vào tâm hồn Kim Ngọc. Tiếng thông reo vi vu, tiếng suối chảy róc rách, tiếng sáo tiếng đàn của dàn nhạc học trò năm xưa đã ngấm vào da thịt, đi vào từng ngõ ngách tâm hồn Kim Ngọc để bây giờ tuôn chảy ra thành những giai điệu tuyệt vời…
Bản nhạc đầu tay của Kim Ngọc ra đời khi còn là sinh viên năm thứ nhất Đại Học Sư Phạm Sài Gòn mang tên A perpetual Sonato (Bản sonát bất diệt). Tôi hỏi bản cuối đời sẽ là bản nhạc gì, Kim Ngọc trả lời: “có lẽ là Rest In Peace (An giấc ngàn thu)!
Hiện Kim Ngọc đang sống với 2 vợ và một con trai...(đính chính lại) một vợ và 2 con trai tại Canada. Cây tầm gởi miền nhiệt đới, khí hậu càng nóng lá càng xanh tươi. Ước gì hoa tầm gởi bên xứ tuyết giá lạnh, nhiệt độ càng giá buốt thì những giòng nhạc càng tuôn ra dào dạt để sưởi ấm tình người.












Saturday, January 5, 2008

MƯA HẠ

... như một nén hương lòng
thắp lên tưởng nhớ hương hồn
Maria Vũ Thị Kim Sinh
nhân ngày giỗ thứ 18
11/01/1990 - 11/01/2008

Nguyễn Quang Dung_Boston




Em như cơn mưa đầu mùa hạ
Chợt đến rồi lặng lẽ ra đi
Bỏ ta lại không lời biệt li
Ta gậm nhấm nỗi đau dao cứa…

Trời thói ghen tương gái má hồng
Tình anh níu kéo cũng bằng không
Em đi theo tiếng gọi huyền nhiệm
Con hỏi bố: “Mẹ yêu con không?”

Rồi sau cơn mưa trời lại sáng
Mưa tưới chồi non thêm xinh tươi
Anh vò võ nuôi con thành người
Em trời cao thiên thần hộ mệnh.

Không gì chia cách được đôi ta
Âm dương hai bến vẫn mặn mà
Vì tình yêu mạnh hơn sự chết
Ngưu lang chức nữ duyên phận ta.