
Mến tặng Thiết Trung & Loan Hồng
nhân kỷ niệm 15 năm ngày cưới
29/12/1991-29/12/2006
Nguyễn Quang Dung
Có một truyền thuyết về loài hoa hồng như sau: thuở ban đầu hồng là một loài hoa dại màu trắng, mảnh mai yếu ớt. Một cơn gió mạnh hoặc một trận mưa nặng hạt cũng làm nó tả tơi nghiêng ngả. Nó sống cô đơn. Ong bướm tránh xa vì thân mình nó đầy gai nhọn. Mang mặc cảm không hương sắc, cô độc không bạn bè, nó sống âm thầm ôm trọn nỗi buồn sâu kín. Thỉnh thoảng chim chào mào bay lại gần hót líu lo hỏi chuyện, nó cảm thấy vơi đi phần nào nỗi trống vắng hiu quạnh trong lòng. Vào một buổi chiều cuối đông, thấy nó ủ rũ bệnh hoạn, chào mào bay lại gần. Nó run rẩy:
- em lạnh quá chị chào mào ơi …
Không ngại những gai nhọn, chào mào đậu lên nhánh hoa, ôm sát hoa vào lòng để che chắn những cơn gió lạnh cắt da cắt thịt. Hoa thì thầm:
- cám ơn chị, hơi ấm chị làm em đỡ buốt giá… nhưng chắc em không sống nổi qua mùa đông khắc nghiệt này đâu!
Một cơn gió ào ào thổi tới, không chịu nổi khí lạnh băng giá, đóa hoa gục xuống rũ rượi.
Chào mào ghì chặt đóa hoa vào lòng. Một cơn đau nhói phát xuất từ lồng ngực. Chào mào ôm chặt đóa hoa vào lòng hơn nữa để truyền hơi ấm. Đóa hoa trông bớt nhợt nhạt, từ từ chuyển sang màu hồng nhạt, hồng thắm rồi đỏ thẫm.
Sáng hôm sau người ta thấy bông hoa dại trắng đã biến thành bông hoa màu hồng nhung tươi tắn vươn cao hướng về phía mặt trời. Dưới gốc cây hoa dại, người ta thấy xác chim chào mào chết lạnh cứng. Một vết thương nhỏ sâu mang hình gai nhọn thấu tận trái tim. Chính giòng máu từ trái tim chim chào mào đã nhuộm đỏ bông hoa dại, và người ta đặt tên nó là hoa Hồng.
Có một câu chuyện thật về một người con gái tên Loan Hồng cũng xúc động không kém.
Loan Hồng và chồng sống rất hạnh phúc trong một ngôi nhà nhỏ nằm cạnh bờ sông Thanh Đa. Do một tai nạn điện cao thế, người chồng không thể sử dụng đôi tay như những người bình thường, mọi việc trong nhà đều do vợ quán xuyến. Thức dậy từ năm giờ sáng, nàng giặt giũ quần áo, nấu nướng, quét dọn nhà cửa để đúng sáu giờ mở quán bán cà phê cho những anh đạp xích lô, những người đi chợ buôn bán sớm. Quán đông khách vì nét duyên dáng, ân cần của cô chủ quán và sự xã giao lịch thiệp của ông chủ. Thực sự anh chỉ phụ vợ trông coi, dọn dẹp quán; mọi chuyện khác đều do bàn tay khéo léo của Loan Hồng thu vén. Ai một lần ghé quán cũng đều thích bầu khí ấm cúng toát ra từ nụ cười, ánh mắt của đôi vợ chồng trẻ. Có những buổi chiều vắng khách, bạn bè rủ anh đi nhậu nhưng anh nhất mực từ chối vì không nỡ để vợ trông coi quán một mình. Một lần kia anh không thể từ chối đi dự đám giỗ của người hàng xóm. Do uống hơi quá chén nên khi về tới nhà anh chẳng còn biết trời trăng gì nữa. Đang nửa tỉnh nửa mê trên giường, anh nghe một tiếng “xoảng” thật lớn từ bếp vọng lên. Mở mắt nhìn đồng hồ đã mười hai giờ khuya nhưng vợ anh vẫn chưa đi ngủ. Anh bật dậy chạy vội xuống bếp. Vợ anh đang ngồi giữa đống mảnh chai lọ yogurt và sữa chua đổ tung toé trên sàn nhà. Nàng ôm ngón tay đang chảy máu nhỏ giọt. Anh quơ vội chiếc khăn sạch trên bàn băng bó vết thương cho vợ… Những giọt nước mắt lăn dài trên gò má Loan Hồng, những giọt nước mắt đau đớn pha lẫn hạnh phúc… Anh ôm chặt nàng vào lòng và hứa sẽ không bao giờ say sỉn nữa…
Nếu bạn từ trung tâm Sài Gòn ra hướng ngoại thành Thủ Đức đi ăn nem hoặc đi thăm vườn trái cây Lái Thiêu, qua hết Thị Nghè rồi tới Hàng Xanh, vượt qua cầu Bình Triệu tới ranh giới ngoại thành. Bên trái cầu Bình Triệu là nhánh sông chảy về Lái Thiêu,Bình Dương. Xa xa, chiếc cầu sắt Bình Lợi ba bốn nhịp đen xì vẫn đứng sừng sững thi gan cùng tuế nguyệt. Nó được xếp vào danh sách những chiếc cầu sắt cổ nhất thế giới còn sót lại. Phía bên phải cầu Bình Triệu là khu sông nước Thanh Đa nổi lên như một ốc đảo nằm giữa thành phố. Vào những năm 80, mỗi lần có dịp đi thành phố mua một vài quyển sách hoặc đi thăm người thân họ hàng, tôi thường đi xe đạp từ Thủ Đức qua lối bến đò Bình Quới. Bước lên đò ngồi nhìn giòng sông êm đềm chảy, liếc mắt nhìn cô gái lái đò nghiêng nghiêng nón lá trong chiếc áo bà ba, khua mái chèo đưa khách qua sông ngân nga câu hò:
“Hò ơ ơi….
Sông Hương lắm chuyến đò ngang,
Chờ anh em nhé…, đừng sang một mình.”
Đò cập bến Thanh Đa, thong thả đạp xe giữa hai hàng dừa xanh mát, sau hàng dừa là cánh đồng lúa xanh rì, lác đác một vài mái nhà tranh nằm giữa cánh đồng bao la, thỉnh thoảng một vài con ễnh ương kêu bì bọp, một vài con cò trắng lom khom bên bờ ruộng lúa…. vẽ nên một bức tranh quê hương thật đẹp và nên thơ. Đạp xe hết con đường xuyên qua khu cư xá, qua cầu Thanh Đa là nhà của vợ chồng Thiết Trung và Loan Hồng. Mỗi lần đi ngang tôi đều ghé thăm, nên tôi được biết nhiều tình tiết về mối tình của hai người.
Chàng ở đầu sông nàng cuối sông, cùng sinh hoạt trong ca đoàn xứ đạo nên hai người quen biết nhau. Sau những buổi tối tập hát thánh ca, hai người sánh vai chuyện trò trên cùng con đường dẫn về nhà; dưới ánh trăng thơ mộng bên giòng sông Thanh Đa, sóng nước vẫn êm đềm rì rào vỗ vào bờ nhưng sóng tình đang cuồn cuộn dâng sóng trong lòng:
“Mắt em là một dòng sông,
Thuyền anh bơi lặng trong dòng mắt em.”
Khi biết Thiết Trung và Loan Hồng yêu nhau, gia đình nàng quyết liệt phản đối vì đôi tay tật nguyền của chàng. Hồng âm thầm đau khổ một mình vì muốn giữ trọn chữ hiếu nhưng cũng không muốn đánh mất chữ tình. Sau nhiều năm tháng kiên trì chịu đựng, duyên số đã mỉm cười với tình yêu mãnh liệt của đôi uyên ương. Ngày 29 tháng 12 năm 1991 chú rể Mai Thiết Trung với gương mặt rạng rỡ đầy hạnh phúc sánh đôi cùng cô dâu xinh đẹp Lê Thị Loan Hồng, long trọng bước vào thánh đường giáo xứ Thanh Đa, tuyên hứa trọn đời chung thủy yêu nhau trước sự chứng kiến đông đủ của gia đình, hai họ và bè bạn.
Một năm sau thằng cu tí chào đời, tiếng khóc oe oe pha lẫn tiếng ầu ơ ru con càng làm cho giai điệu hạnh phúc gia đình thêm cung điệu trầm bổng. Thằng anh Mai Khương Duy được năm tuổi thì thằng em Mai Duy Bình ra đời. Cuộc sống tuy vất vả hơn, nhiều nỗi lo hơn nhưng gia đình Trung-Hồng luôn đầy ắp tiếng cười và tiếng vui đùa trẻ thơ.
Giòng đời đâu phải lúc nào cũng êm đềm chảy như giòng sông Thanh Đa hiền hòa. Năm 1999 gia đình Trung-Hồng đi định cư tại Mỹ nhưng anh ra đi với tâm trạng bất an. Bà con láng giềng ai cũng khuyên Trung không nên đi vì sợ cuộc sống mới sẽ làm xáo trộn hạnh phúc đang có của họ. Những tiếng xì xào bàn tán khiến Trung nhiều đêm mất ngủ:
“… qua Mỹ không biết thằng Trung có giữ được vợ không? ”;
“… vợ nó trẻ đẹp như vậy làm sao giữ nổi…”.
Trước ngày ra đi Trung hỏi vợ:
- em nghĩ gì về những lời bàn tán đó?
Hồng mỉm cười bí ẩn trả lời:
- làm sao em biết được… Cũng có thể có mà cũng có thể không….
Định cư ở Mỹ được bẩy năm, cuộc sống có rất nhiều thay đổi nhưng tình yêu của Trung và Hồng không hề đổi thay, vẫn mãi sắt son đằm thắm như thuở nào. Mới đây gọi điện thoại nói chuyện với Thiết Trung, tôi hỏi anh nghĩ gì khi sắp kỷ niệm mười lăm năm ngày cưới. Không một phút đắn đo suy nghĩ, anh trả lời:
- mình là người đàn ông may mắn và hạnh phúc nhất Hawaii!
Mười lăm năm ly hạnh phúc tràn,
Sắt cầm trung thủy tựa phụng loan,
Thuyền tình hồng em chèo anh lái,
Sóng gió một lòng vượt gian nan.
Boston 12/12/ 2006