Saturday, November 17, 2007

Không Đề 2



Dáng nét thư sinh nay còn đâu
Mái tóc xanh thơ đã bạc màu
Áo trắng học sinh phong trần bụi
Vai ta khoác nặng một gói sầu!

Ham vui lỡ bước hai lần đò
Đâu ngờ cuộc đời một gánh lo
Lo tiền lo gạo chạy cơm áo
Vợ dại con thơ…bạc đầu lo.

Năm mươi tuổi đời, có gì đâu…
Mái nhà êm ấm, cớ chi sầu?
Tình yêu, quà riêng Thượng Đế tặng
Cho đi đời sẽ đẹp tươi màu.

Boston 17/11/2007