Wednesday, November 21, 2007

The Black Sheep in my Family






Viết theo lời kể của bạn Anh Tuấn.
Lễ Thanksgiving 2007.
Boston 20/11/2007
Nguyễn Quang Dung

Đối với chúng ta_CHVSDB70, đồi thông Trạm Hành là một thiên đàng tuổi thơ đã ghi dấu nhiều kỷ niệm có một không hai trong đời như những vần thơ sau đây của Già điên:

Ước gì cho thời gian trở lại
Cho ta sống dậy tuổi thơ ngây
Gặp lại bạn cũ với cha thày
Mái trường xưa Trạm Hành-Đà Lạt

Chơi bóng đá bóng chuyền bóng rổ
Quật banh chim banh tù kéo co
La hét cười vang tuổi học trò
Tình bạn sáng ngời trang giấy trắng

Những buổi chiều lang thang đồi núi
Đào sâm hái mát kiếm phong lan
Bắn tên bắn số…thông ngút ngàn
Hồn nhiên ngây thơ…hoa cỏ dại

Lớp học viết đầy trang kỷ niệm
Vùi đầu môn toán lý hóa anh
Vui như tết lớp pháp nhạc văn
Vui chơi học hành quên ngày tháng

Ước gì cho ta được gặp lại
Thưa với cha thày lời tạ ơn
Ngày từng ngày nuôi dạy đàn con
Ta nhắc mình ơn thày nặng nợ.

Nhưng cứ mỗi tuần vào chiều tối thứ hai cả đồi thông Trạm Hành như lắng dịu lại. Những tiếng cười nói rộn ràng của đám ba trăm học trò con trai không còn át nổi tiếng thông reo gío hú nữa khiến bầu khí nhà trường mang màu sắc rừng rú tĩnh mịch lạ thường.
Sau giờ đá bóng buổi chiều, cả đám học sinh lầm lũi rời sân về phòng ngủ tắm rửa rồi xuống nhà hội làm bài trong tâm trạng hồi hộp lo lắng vì tối thứ hai là ngày rao điểm hạnh kiểm hàng tuần. Các thày tập sinh được cử xuống coi nhà hội thay cho các thày hộ trực đi họp với ban giám đốc về điểm hạnh kiểm học sinh.
Ăn cơm tối xong, lũ học trò nhất quỷ nhì ma tự nhiên ngoan ngoãn như những con chiên hiền lành đi vào nhà hội chờ nghe cáo trạng.
Những anh chàng ngoan đạo luôn có đểm hạnh kiểm 16,17 là Dậu gà, Công Minh, Quang Tuấn, Ngọc Tri, Cao Thái, Công Thành…
Những thằng nghịch ngợm như quỷ sứ luôn được 13,14 là Trí trề, Ngọc Đức, Xuân Phương, Huy Thái, Trần Huy, Đại Thắng, Bình Soạn…
Còn lại là những thằng không tốt mà cũng chẳng xấu đuợc điểm hạnh kiểm 15 như Lưu manh, Dũng Phaolo, Khanh ruồi, Viết Đệ, Nam sếu, Đình Tuyến,Thiết Trung, Ngọc lèo, Già chưa điên….
Tối thứ hai hôm ấy thày hiệu trưởng Simon Huỳnh Truyền vào nhà hội lớp 9 rao điểm hạnh kiểm. Lần lượt theo thứ tự ABC đuợc gọi đứng lên nghe xử bắn:
Nguyễn Ngọc Anh: 16
Triệu Văn Bản: 15
Đinh Công Bình : 16
Gọi đến tên Phạm Anh Tuấn, thày ngưng một giây lát rồi lắc đầu tuyên bố “không điểm”. Cả nhà hội im lặng như tờ nhưng đứa nào cũng len lén liếc nhìn tên tử tội với nhiều ánh mắt khác nhau. Có đứa thầm rủa: “đáng đời nghe con! Ai bảo hay ba hoa chích choè… ”. Có đứa tỏ lòng khoan dung hơn: “tội nghiệp thằng bé, tệ lắm cũng phải được 13 chứ…”. Nhưng cũng có đứa lém lỉnh: “ sợ đếch gì, cuối năm xách vali về là cùng…”
Vậy là lớp SDB70 có hai người được ghi vào Guiness với số điểm hạnh kiểm trong trắng là Nguyễn Quốc Phong và Phạm Anh Tuấn.
Đêm ấy Anh Tuấn trằn trọc mãi không thể nào nhắm mắt được. Nằm đấm ngực ăn năn xám hối Tuấn thấy mình chỉ có một tội “ham chơi, lười học” chứ đâu có nghịch ngợm phá phách, đánh lộn,ăn cắp ăn trộm hoặc cãi lại bề trên đâu. Tuấn tự an ủi mình: “lỡ dại một lần này thôi, tuần tới mình sẽ ngoan ngoãn hơn để được 15.” Rồi giấc ngủ ập tới lúc nào không hay. Khoảng nửa đêm có tiếng giày đi cồm cộp rồi dừng lại ở cuối giường đánh thức Tuấn. Mắt nhắm mắt mở thấy thày Truyền với bộ mặt thật nghiêm khắc ra lệnh:
_ Tuấn, em xắp xếp quần áo vào vali nhanh rồi xuống xe…. cha giám đốc đang chờ đưa em về nhà.
Tôi la to trong nỗi oan ức:
_ không, em không muốn về… em muốn ở lại…
Tôi vùng chạy ra khỏi phòng ngủ nhưng chiếc mền đắp vướng víu chân làm tôi vấp ngã đau điếng… Choàng tỉnh giấc tôi biết mình đang nằm mơ.
Sáng hôm sau khi các bạn sắp sửa đi vào lớp học tiết đầu tiên, tôi được gọi lên phòng hiệu trưởng. Thày Simon Huỳnh Truyền nghiêm nghị bảo tôi:
_ các bề trên trong hội đồng nhà đã quyết định đuổi học em. Em lên nhà ngủ xắp xếp vali rồi ra đường đón xe về.
Như một tiếng xét đánh ngang tai, tôi choáng váng mặt mày không còn nghe thày nói gì nữa. Lẳng lặng tôi lên nhà ngủ thu dọn đồ…
Tay xách vali, tôi không dám nhìn ai, lầm lũi tiến ra đường. Nếu hôm ấy cha giám đốc Mathew Chung không đi vắng thì có lẽ chỉ mình ngài là người duy nhất tôi muốn nói lời tạm biệt. Chỉ mình ngài hiểu và thương tôi. Từ bé tới giờ tôi không hề có một ý tưởng gì về đời sống tu trì trong đầu. Ba mẹ tôi muốn tôi được lớn lên trong một môi trường giáo dục toàn diện về văn thể mỹ và đạo đức nên đã gởi gắm tôi cho cha giám đốc. Không muốn ba mẹ buồn lòng nên tôi đành khoác bên ngoài chiếc áo tu sinh chứ trong lòng vẫn thích con gái hơn.
Trời Đà Lạt cuối năm vào cuối tháng mười hai gió lạnh thổi về làm lòng tôi thêm tê tái. Đi qua phòng giám đốc, tiếp tục con đường trải nhựa dẫn tới khu tập viện và nhà cha tập sư Mathew Kim. Tôi cố tình đi thật chậm để nhìn lại lần cuối từng góc sân, từng vườn hoa, từng ngôi nhà ngói xinh xinh nằm dọc hai bên đường dẫn ra tới cổng trường. Đi qua đài Đức Mẹ tôi ghé vào phòng quản lý gặp cha Sử lấy số tiền tôi đã gởi từ đầu năm để làm lộ phí. Hướng mắt nhìn qua dãy hàng cây Mimosa là sân banh Magone, lòng tôi đau thắt quặn vì sẽ chẳng bao giờ tôi còn có được những giây phút thần tiên cùng bạn bè vui đùa chạy nhảy đá bóng nữa… Đi tới tượng đài thánh Don Bosco tôi ngừng lại để goodbye cha thánh. Nụ cười hiền hòa trên gương mặt cha thánh đã làm cho tôi vơi đi phần nào nỗi buồn đau tê tái…
Đứng đón xe đi từ Trạm Hành về thành phố Đà Lạt cả giờ đồng hồ nhưng chẳng có một chiếc xe nào chạy qua. Bằng mọi giá tôi phải có mặt ở Đà Lạt trước ba giờ chiều nay thì mới hy vọng còn xe về Bảo Lộc, nếu không tôi chẳng còn mặt mũi nào quay vào trường xin ngủ lại thêm một đêm. Trạm Hành là một thôn làng miền núi hẻo lánh cách Đà Lạt khoảng ba chục cây số đường lộ, dân chúng định cư thưa thớt, chủ yếu tập trung ở giáo xứ Phát Chi cách nhà trường hai ba ngọn đồi. Thỉnh thoảng các cha thày dẫn chúng tôi đi dã ngoại băng đồi núi tới chợ Đà Lạt rồi lại trở về trong ngày, nhưng hôm nay với chiếc vali nặng nề này tôi không có cách chi đi bộ như vậy được. Tôi dự định trong đầu nến không đón được xe, tối nay tôi sẽ vào ngủ với ông Dưỡng, ông già nấu bếp ở căn nhà bỏ hoang cạnh hồ nước tắm giặt bên hội trường. Nghĩ tới đấy làm tôi rợn tóc gáy vì những câu chuyện ma ông Dưỡng kể… Nghe nói đó là căn nhà xác ngày xưa của lính Pháp còn lại trước khi nhà dòng Don Bosco mua để mở trường học. Hàng đêm ông Dưỡng nghe những tiếng giày nhà binh đi thình thich trên sàn gỗ, rồi những tiếng vũ khí va chạm vào nhau nghe loảng xoảng. Có một đêm trăng tiếng chó sủa không ngừng, ngó ra ngoài cửa sổ ông thấy nhiều bóng trắng phất phơ cụt đầu mình bê bết máu đi lại trước cửa nhà chỗ cây thông cổ thụ. Sáng hôm sau ông nhìn thấy có vài vết máu còn dính lại trên bậc thềm gỗ trước cửa nhà…
Trời càng về chiều gío càng thổi lạnh, tôi ngồi xuống mở vali lấy thêm chiếc áo khoác bên ngoài. Đang cắm cúi mở khóa, tôi nghe thấy tiếng xe dừng lại rồi tiếng cha giám đốc Mathew Chung hỏi tôi:
_ Tuấn, con đứng đây làm gì…
Nước mắt tôi lã chã rơi như giòng suối tuôn trào khi được khơi nguồn. Tôi kể cho cha nghe mọi chuyện. Cha bóp trán suy nghĩ như một thói quen rồi bảo tôi lên xe, mọi chuyện cha sẽ lo liệu. Cha kể: trên đường từ Sài Gòn về Trạm Hành, trưa nay cha mới ghé nhà tôi nghỉ trưa trước khi lái chiếc xe Ford về đây….
Nếu tôi không bật mí chuyện này thì có lẽ các bạn CHVSDB70 không ai biết tôi đã một lần bị đuổi học như vậy. Nhìn lại quãng đường đời đi qua, tôi thấy đời là một chuỗi những vui buồn hạnh phúc, đau khổ, bất hạnh, thành công và thất bại nối kết với nhau thành hai chữ cuộc đời. Có những kỷ niệm tuổi học trò ngây thơ hồn nhiên đã đi theo ta suốt đời. Bạn bè cũ đã tặng tôi một tên riêng thật dễ thương: Công tử Hòa Vinh. Ngày xưa công tử Bạc Liêu đốt tiền giấy soi cho cô đào hát tìm thỏi son môi và đốt tiền thi nấu nước sôi…; công tử Hòa Vinh ở Trạm Hành cá độ chiếc đồng hồ đeo tay cho ai dám nuốt một muỗm canh muối. Đình Tuyến nổi máu anh hùng để rồi suốt đêm hôm ấy thức dậy liên tục đi uống nước và đi tiểu để hòa tan thìa muối trong bụng…
Sau biến cố tháng tư 1975, tôi như con chim xổ lồng tự do bay nhẩy trong vùng trời núi đồi Bảo Lộc. Tạ ơn cha thánh Bosco và các bề trên; năm năm sống trong trường dòng Don Bosco đã xây dựng trong tôi một nền tảng căn bản đạo đức để biết chọn lựa giữa điều chính và điều tà, giữa tình nghĩa và tiền bạc vật chất, giữa tha thứ và hận thù. Sau khi tốt nghiệp phổ thông, để trốn tránh đi nghĩa vụ quân sự tôi đã chấp nhận chân thư ký trong tập đoàn chè ở Tân Phát-Bảo Lộc. Làm một ông boss nhỏ, tôi đã tìm mọi cách bênh vực cho quyền lợi xã viên.
Hai mươi bẩy tháng và hai mươi tám ngày đi tù ở trại Đồng Nơ, Bình Long
Sông Bé vì tội vượt biên. Trại tù Đồng Nơ cách trại tù Tống Lê Chân ba cây số, cách sóc Băm Bu một cây số. Ăn cơm tù làm đại diện trại phụ trách nhà thăm nuôi, tôi đã giúp các bạn tù bằng mọi cách được gặp gỡ thân nhân trong ngày thăm nuôi hoặc giúp chuyển những hàng cấm vào trại như sách báo, tiền bạc… nhưng tuyệt đối không bao giờ cho chuyển xì ke…Mãn hạn tù năm 1985, tôi trở lại kinh doanh ngành xe đò đường dài Sài Gòn, Huế ,Hà Nội. Đây có lẽ là thời gian huy hoàng nhất do việc buôn thuốc tây củaThái Lan từ Lao Bảo về Sài Gòn. Dọc đường gió bụi ăn bờ ngủ bến, gặp nhiều cảnh nghèo đói thương tâm tôi đã biết dùng tiền buôn bán hàng cấm để làm phúc bố thí…
Một kỷ niệm tình bạn bè cũ tôi không bao giờ quên là ngày họp mặt tiễn biệt ở Vũng Tàu (01/05/1990)tại nhà Cao Thái trước khi tôi đi xuất cảnh. Suốt đêm hôm ấy hai chục anh em hàn huyên tâm sự bên ly cà phê điếu thuốc; ngày hôm sau cùng nhau bơi lội dưới nước biển trong xanh để tìm lại sự hồn nhiên nghịch ngợm năm xưa.
Bây giờ đang bước vào tuổi đời năm mươi khi mái tóc đã bạc màu thời gian, khi cánh chim vẫy vùng đã mỏi cánh giúp tôi cảm nghiệm được ý nghĩa cuộc đời. Vì bôn ba nhiều nên tôi biết cảm thương những em bé mồ côi không nơi nương tựa; gian khổ nhiều nên tôi nhìn đời bằng con mắt cảm thông hơn; vấp ngã nhiều nên tôi rộng lượng tha thứ hơn; lang bạt kỳ hồ nhiều nên tôi trân trọng mái ấm gia đình trên hết. Người ta nói trong gia đình nhất vợ nhì trời nhưng với tôi: nhất Mẹ Maria phù hộ, nhì Thiên Chi-vợ tôi, ba Thiên Thanh Adora-thiên thần bé bỏng của tôi.
Xin mời các bạn đọc tiếp tập II về mối thiên duyên tiền định của Anh Tuấn và Thiên Chi một ngày gần đây.