
Một chiều cuối năm ngồi nhìn tuyết rơi,
lòng nhớ quê hương da diết.
Boston tám tháng chạp năm Bính Tuất
Nguyễn Quang Dung
Em, cô gái xuân má hồng đào,
Lông măng tơ mịn quyến rũ sao,
Mắt nai ngơ ngác cười e thẹn,
Đừng nhìn em thế... thẹn thùng mà!
Một trời hoa tuyết đẹp trắng ngần,
Bóng ai bên cửa dáng kiêu sang,
Dịu dàng thướt tha tà áo trắng,
Áo dài Việt Nam dải sông Ngân.
Đẹp quá duyên quá áo dài ơi,
Dáng em tha thướt cả một trời,
Lặng ngắm nhìn theo gót son bước,
Lòng anh xao xuyến... Xuân đến rồi.