
Mến tặng
Viết Đệ &Minh Trang
Kỷ niệm ngày thành hôn
21/02/2004_21/02/2008
Nguyễn Quang Dung
Boston 17/02/08
Tôi thường có thói quen gọi điện thoại thăm hỏi gia đình, bạn bè bên VN vào buổi sáng vì kim đồng hồ ở Boston luôn đi chậm hơn giờ VN đúng 12 tiếng vào mùa thu mùa đông hoặc13 tiếng vào mùa xuân mùa hè. Nếu gọi điện thoại vào lúc 9 giờ sáng Boston bên VN là 9 giờ tối, thời điểm thuận lợi để gặp gỡ mọi người.
Hôm ấy chờ chuông điện thoại reo một hồi lâu nhưng vẫn không thấy ai nhấc phôn. Một lát sau không phải là giọng buồn ngủ khàn khàn thường trả lời nhưng một giọng nữ êm ái ngọt ngào vang lên ở đầu dây bên kia:
_ a lô… dạ xin lỗi anh muốn gặp ai ạ…?
_ Trang hả, anh Dung đây. Đệ có nhà không em?
_ anh Dung ơi, anh Đệ nhà em đi lên nhà thày Phong rồi… Em mới đưa anh Đệ nhà em ra đường đón xe… vừa về tời nhà thì nghe điện thoại reng….
_ sao đi trễ quá vậy? 9 giờ tối ở bên đấy rồi phải không?
_ dạ… anh Phong gọi anh Đệ lên có chuyện gấp…. Anh Đệ nhà em chở hai mẹ con em ra quốc lộ đón xe để em đem xe về. Vội vàng quá nên anh Đệ nhà em cầm chìa khóa xe Honda leo lên xe đò đi luôn…
_ rồi sao em mở máy xe chạy về được?
_ anh Dung biết không, em phải dắt bộ tới tiệm sửa xe nhờ họ nổ máy… Lúc ấy trời đã tối, thợ đã thu dọn đồ nghề làm em phải năn nỉ mãi họ mới giúp…; trong túi em không mang một đồng xu nào nhưng có lẽ thấy em hiền lành chất phác nên họ đồng ý cho nợ hôm sau trả.
_ không ngờ Trang cũng dẻo miệng quá nhỉ?
_ chưa hết đâu anh, chạy ngang qua khu rừng cao su em sợ ma muốn chết luôn. Em bảo cu Lộc ngồi phía trước ôm chặt tay lái… rồi em phóng xe hết ga chạy bán sống bán chết về tới đây…
Vào những năm đầu thập niên 90, cuối tuần nào tôi cũng chạy xe Honda (motobike) từ Thủ Đức đi Long Khánh để chăm sóc vườn chôm chôm sầu riêng của gia đình nên tôi thường xuyên ghé thăm Viết Đệ. Đoạn đường Thủ Đức_Long Khánh dài 80 km, vừa chạy xe vừa ngắm cảnh ven đường, vừa thư giãn sau một tuần đứng lớp giảng bài hít bụi phấn… nên mất khoảng một tiếng đồng hồ. Từ ngã ba Dầu Giây đi về Long Khánh không còn bao xa. Qua đèo Mẹ Bồng Con tới khu vực Suối Tre rồi tới thị trấn Long Khánh. Đi hết khu vực thị tứ buôn bán sầm uất ồn ào là khu K-4, rẽ phải vô con đường đất đỏ dẫn vào khu vực Núi Hang Dơi ( nhà Đệ nằm trên con đường này, cách Quốc lộ khoảng hơn cây số). Lần đầu tiên Ngọc Đức dẫn tôi đến thăm Viết Đệ; đi hết khu rừng cao su có một con đường mòn rộng khoảng 2 mét, hai bên đường là hai dãy hàng rào bằng đá tảng được xếp chồng lên nhau cao khoảng nửa mét. Bên sau hàng rào là vườn cà phê, vườn tiêu xanh ươm màu lá xen lẫn những bụi chuối trổ buồng nặng trĩu. Những lần sau ghé thăm tôi vẫn không thể nào nhận ra khu đất nào của Viếr Đệ vì vườn nào cũng giống vườn nào, cây cối um tùm che khuất ngôi nhà nằm ở giữa vườn…
Long Khánh nổi tiếng là vùng đất đỏ miền đông canh tác cà phê, tiêu, sầu riêng, chôm chôm…Mùa nắng đất đỏ quện vào chân, bụi đất đỏ leo lên tay lên mặt lên quần áo; mùa mưa đất dẻo quẹo trơn trượt, đi lại rất khó khăn khiến đời sống người nông dân tại đây cũng thăng trầm té lên trượt xuống theo những vũng lầy cuộc đời…
Có lần vợ tôi nói chuyện trên skype với Minh Trang:
_ nhà của anh chị nằm giữa thiên nhiên vườn cây xanh lá… đúng là túp lều lý tưởng… chắc romantic lắm phải không?
_ nhưng em sợ ma lắm chị Linh ơi, mà anh Đệ nhà em thì đi tối ngày…
_ sao Trang không cột chân anh Đệ lại?
_ thày bảo”thày phải đi lo việc của cha thày…” nên em cũng chịu thua luôn.
Khi bước vào lãnh vực canh nông tôi mới biết nghề nông tuy không cần kiến thức nhiều nhưng cần kinh nghiệm, mà những kinh nghiệm này chỉ có thể học hỏi qua thực tế và nơi trường đời. Chân ướt chân ráo bước vào trông coi một vườn chôm chôm và sầu riêng rộng hai mẫu tây không dễ chút nào nhưng may mắn có Viết Đệ cố vấn. Đệ không trồng hai loại cây này nhưng quen biết nhiều chủ vườn nên đã dẫn tôi đi khắp vùng Long Khánh học hỏi kiến thức canh tác. Trái chôm chôm trông thật lạ mắt với những râu ria tua tủa nhưng khi chín có màu vàng màu đỏ thật quyến rũ và vị ngọt dịu của chôm chôm thì thật tuyệt vời. Để có được những chùm chôm chôm nặng trĩu cành chủ vườn phải chăm sóc sóc, tưới cây theo một chế độ khá đặc biệt. Tưới nước nhiều quá mầm sẽ bung thành lá, coi như mất trắng vụ mùa. Nước tưới vừa đủ mầm sẽ đâm hoa rồi kết trái. Một cây chôm chôm phải thu hoạch ba tạ trái chín mới đạt năng xuất. Hôm ấy Đệ dẫn tôi đi thăm hết vườn này tới vườn nọ; có ông chủ vườn kia đã tận dụng nguồn nước suối thiên nhiên chế tạo được hệ thống phát điện thắp sáng trong nhà. Câu chuyện thú vị giữa ba chúng tôi không muốn dứt cho đến khi trời nhá nhem tối. Về tới nhà Đệ, ngọn đèn dầu đã được chị Hoa, người chị cả bệnh hoạn của Đệ đã thắp lên từ lúc nào. (Đệ tình nguyện chăm sóc người chị suốt đời). Ngoài trời mưa rả rích, từng cơn gío lạnh thổi lùa vào căn nhà trống trơn nhưng sao tôi thấy thật ấm cúng vì tình bạn cũ đã sưởi ấm lòng chúng tôi. Chị Hoa dọn cơm tối cho hai chúng tôi vỏn vẹn nồi cơm nóng và đĩa cá khô kho nhưng hương vị của bữa cơm ấy vẫn còn mặn nồng mãi trong tôi cho đến tận bây giờ…
Chiều chủ nhật hôm ấy cả nhà ăn mặc chỉnh tề sửa soạn đi dự lễ thì chuông điện thoại reo:
_ a lô… Đệ hả. Tao, Trần Huy đây… mày cứu bồ tao với… tao chạy xe gây tai nạn…
_ mày đang ở đâu?
_ tao đã đưa nạn nhân vào bệnh viện Suối Tre. Mày đến gấp nha…
_ được rồi… yên chí… tao sẽ chạy đến ngay.
Đệ quyết định nhanh chóng đành bỏ dự lễ ngày Chủ Nhật theo gương người samaritano trong phúc âm đi cứu người trước đã. Nhớ lại hồi còn ở Trạm Hành, thày Đồng đã tập vở nhạc kịch người samaritano có Huy Thái, Quang dzẩu, Quang Già, Quang Dung…đặc biệt hề Xuân Phương đóng vai chủ quán trọ làm Đệ nhớ mãi.
Đến bệnh viện Suối Tre, được Trần Huy cho biết nạn nhân chỉ bị va quẹt nhẹ nhưng người nhà muốn làm to chuyện. Viết Đệ đã từng làm trọng tài bất đắc dĩ cho những vụ việc tương tự nên cuối cùng mọi sự đã được dàn xếp ổn thỏa giữa hai bên. Có lẽ nhờ tài ăn nói có tình có lý và nhất là Viết Đệ mang dáng dấp đạo mạo của một ông cán bộ nhà nước nên Trần Huy đã thoát được một bàn thua trông thấy.
Núi Hang Dơi cách nhà Viết Đệ khoảng hai cây số. Hàng triệu năm trước đây đã có những ngọn núi lửa hoạt động còn để lại nhiều hang miệng, bây giờ trở thành hang động cho loài dơi trú ngụ nên người ta gọi là Núi Hang Dơi chăng? Có lần Viết Đệ và Cao Thái đã trèo lên núi để được tận mắt nhìn những tàn tích của núi lửa… Núi lửa chỉ một lần hoạt động nhưng những nham thạch trào ra đã trở thành vùng đất đỏ phì nhiêu Long Khánh nuôi sống biết bao người dân cả đời chỉ biết bán mặt cho đất bán lưng cho trời. Có lần Viết Đệ tâm sự: “…mình xin chọn nơi này làm quê hương!”
Quê hương của Viết Đệ là nước Việt thân yêu, là vùng đất Long Khánh đỏ tình người, là gia đình ba mẹ vợ con anh chị em ruột thịt, là bạn bè cũ chvsdb70. Chỉ một thời cùng ngồi chung với nhau trên ghế nhà trường Don Bosco Trạm Hành nhưng sao tình bạn ngây thơ ấy vẫn còn đẹp mãi trong lòng.
Viết Đệ &Minh Trang
Kỷ niệm ngày thành hôn
21/02/2004_21/02/2008
Nguyễn Quang Dung
Boston 17/02/08
Tôi thường có thói quen gọi điện thoại thăm hỏi gia đình, bạn bè bên VN vào buổi sáng vì kim đồng hồ ở Boston luôn đi chậm hơn giờ VN đúng 12 tiếng vào mùa thu mùa đông hoặc13 tiếng vào mùa xuân mùa hè. Nếu gọi điện thoại vào lúc 9 giờ sáng Boston bên VN là 9 giờ tối, thời điểm thuận lợi để gặp gỡ mọi người.
Hôm ấy chờ chuông điện thoại reo một hồi lâu nhưng vẫn không thấy ai nhấc phôn. Một lát sau không phải là giọng buồn ngủ khàn khàn thường trả lời nhưng một giọng nữ êm ái ngọt ngào vang lên ở đầu dây bên kia:
_ a lô… dạ xin lỗi anh muốn gặp ai ạ…?
_ Trang hả, anh Dung đây. Đệ có nhà không em?
_ anh Dung ơi, anh Đệ nhà em đi lên nhà thày Phong rồi… Em mới đưa anh Đệ nhà em ra đường đón xe… vừa về tời nhà thì nghe điện thoại reng….
_ sao đi trễ quá vậy? 9 giờ tối ở bên đấy rồi phải không?
_ dạ… anh Phong gọi anh Đệ lên có chuyện gấp…. Anh Đệ nhà em chở hai mẹ con em ra quốc lộ đón xe để em đem xe về. Vội vàng quá nên anh Đệ nhà em cầm chìa khóa xe Honda leo lên xe đò đi luôn…
_ rồi sao em mở máy xe chạy về được?
_ anh Dung biết không, em phải dắt bộ tới tiệm sửa xe nhờ họ nổ máy… Lúc ấy trời đã tối, thợ đã thu dọn đồ nghề làm em phải năn nỉ mãi họ mới giúp…; trong túi em không mang một đồng xu nào nhưng có lẽ thấy em hiền lành chất phác nên họ đồng ý cho nợ hôm sau trả.
_ không ngờ Trang cũng dẻo miệng quá nhỉ?
_ chưa hết đâu anh, chạy ngang qua khu rừng cao su em sợ ma muốn chết luôn. Em bảo cu Lộc ngồi phía trước ôm chặt tay lái… rồi em phóng xe hết ga chạy bán sống bán chết về tới đây…
Vào những năm đầu thập niên 90, cuối tuần nào tôi cũng chạy xe Honda (motobike) từ Thủ Đức đi Long Khánh để chăm sóc vườn chôm chôm sầu riêng của gia đình nên tôi thường xuyên ghé thăm Viết Đệ. Đoạn đường Thủ Đức_Long Khánh dài 80 km, vừa chạy xe vừa ngắm cảnh ven đường, vừa thư giãn sau một tuần đứng lớp giảng bài hít bụi phấn… nên mất khoảng một tiếng đồng hồ. Từ ngã ba Dầu Giây đi về Long Khánh không còn bao xa. Qua đèo Mẹ Bồng Con tới khu vực Suối Tre rồi tới thị trấn Long Khánh. Đi hết khu vực thị tứ buôn bán sầm uất ồn ào là khu K-4, rẽ phải vô con đường đất đỏ dẫn vào khu vực Núi Hang Dơi ( nhà Đệ nằm trên con đường này, cách Quốc lộ khoảng hơn cây số). Lần đầu tiên Ngọc Đức dẫn tôi đến thăm Viết Đệ; đi hết khu rừng cao su có một con đường mòn rộng khoảng 2 mét, hai bên đường là hai dãy hàng rào bằng đá tảng được xếp chồng lên nhau cao khoảng nửa mét. Bên sau hàng rào là vườn cà phê, vườn tiêu xanh ươm màu lá xen lẫn những bụi chuối trổ buồng nặng trĩu. Những lần sau ghé thăm tôi vẫn không thể nào nhận ra khu đất nào của Viếr Đệ vì vườn nào cũng giống vườn nào, cây cối um tùm che khuất ngôi nhà nằm ở giữa vườn…
Long Khánh nổi tiếng là vùng đất đỏ miền đông canh tác cà phê, tiêu, sầu riêng, chôm chôm…Mùa nắng đất đỏ quện vào chân, bụi đất đỏ leo lên tay lên mặt lên quần áo; mùa mưa đất dẻo quẹo trơn trượt, đi lại rất khó khăn khiến đời sống người nông dân tại đây cũng thăng trầm té lên trượt xuống theo những vũng lầy cuộc đời…
Có lần vợ tôi nói chuyện trên skype với Minh Trang:
_ nhà của anh chị nằm giữa thiên nhiên vườn cây xanh lá… đúng là túp lều lý tưởng… chắc romantic lắm phải không?
_ nhưng em sợ ma lắm chị Linh ơi, mà anh Đệ nhà em thì đi tối ngày…
_ sao Trang không cột chân anh Đệ lại?
_ thày bảo”thày phải đi lo việc của cha thày…” nên em cũng chịu thua luôn.
Khi bước vào lãnh vực canh nông tôi mới biết nghề nông tuy không cần kiến thức nhiều nhưng cần kinh nghiệm, mà những kinh nghiệm này chỉ có thể học hỏi qua thực tế và nơi trường đời. Chân ướt chân ráo bước vào trông coi một vườn chôm chôm và sầu riêng rộng hai mẫu tây không dễ chút nào nhưng may mắn có Viết Đệ cố vấn. Đệ không trồng hai loại cây này nhưng quen biết nhiều chủ vườn nên đã dẫn tôi đi khắp vùng Long Khánh học hỏi kiến thức canh tác. Trái chôm chôm trông thật lạ mắt với những râu ria tua tủa nhưng khi chín có màu vàng màu đỏ thật quyến rũ và vị ngọt dịu của chôm chôm thì thật tuyệt vời. Để có được những chùm chôm chôm nặng trĩu cành chủ vườn phải chăm sóc sóc, tưới cây theo một chế độ khá đặc biệt. Tưới nước nhiều quá mầm sẽ bung thành lá, coi như mất trắng vụ mùa. Nước tưới vừa đủ mầm sẽ đâm hoa rồi kết trái. Một cây chôm chôm phải thu hoạch ba tạ trái chín mới đạt năng xuất. Hôm ấy Đệ dẫn tôi đi thăm hết vườn này tới vườn nọ; có ông chủ vườn kia đã tận dụng nguồn nước suối thiên nhiên chế tạo được hệ thống phát điện thắp sáng trong nhà. Câu chuyện thú vị giữa ba chúng tôi không muốn dứt cho đến khi trời nhá nhem tối. Về tới nhà Đệ, ngọn đèn dầu đã được chị Hoa, người chị cả bệnh hoạn của Đệ đã thắp lên từ lúc nào. (Đệ tình nguyện chăm sóc người chị suốt đời). Ngoài trời mưa rả rích, từng cơn gío lạnh thổi lùa vào căn nhà trống trơn nhưng sao tôi thấy thật ấm cúng vì tình bạn cũ đã sưởi ấm lòng chúng tôi. Chị Hoa dọn cơm tối cho hai chúng tôi vỏn vẹn nồi cơm nóng và đĩa cá khô kho nhưng hương vị của bữa cơm ấy vẫn còn mặn nồng mãi trong tôi cho đến tận bây giờ…
Chiều chủ nhật hôm ấy cả nhà ăn mặc chỉnh tề sửa soạn đi dự lễ thì chuông điện thoại reo:
_ a lô… Đệ hả. Tao, Trần Huy đây… mày cứu bồ tao với… tao chạy xe gây tai nạn…
_ mày đang ở đâu?
_ tao đã đưa nạn nhân vào bệnh viện Suối Tre. Mày đến gấp nha…
_ được rồi… yên chí… tao sẽ chạy đến ngay.
Đệ quyết định nhanh chóng đành bỏ dự lễ ngày Chủ Nhật theo gương người samaritano trong phúc âm đi cứu người trước đã. Nhớ lại hồi còn ở Trạm Hành, thày Đồng đã tập vở nhạc kịch người samaritano có Huy Thái, Quang dzẩu, Quang Già, Quang Dung…đặc biệt hề Xuân Phương đóng vai chủ quán trọ làm Đệ nhớ mãi.
Đến bệnh viện Suối Tre, được Trần Huy cho biết nạn nhân chỉ bị va quẹt nhẹ nhưng người nhà muốn làm to chuyện. Viết Đệ đã từng làm trọng tài bất đắc dĩ cho những vụ việc tương tự nên cuối cùng mọi sự đã được dàn xếp ổn thỏa giữa hai bên. Có lẽ nhờ tài ăn nói có tình có lý và nhất là Viết Đệ mang dáng dấp đạo mạo của một ông cán bộ nhà nước nên Trần Huy đã thoát được một bàn thua trông thấy.
Núi Hang Dơi cách nhà Viết Đệ khoảng hai cây số. Hàng triệu năm trước đây đã có những ngọn núi lửa hoạt động còn để lại nhiều hang miệng, bây giờ trở thành hang động cho loài dơi trú ngụ nên người ta gọi là Núi Hang Dơi chăng? Có lần Viết Đệ và Cao Thái đã trèo lên núi để được tận mắt nhìn những tàn tích của núi lửa… Núi lửa chỉ một lần hoạt động nhưng những nham thạch trào ra đã trở thành vùng đất đỏ phì nhiêu Long Khánh nuôi sống biết bao người dân cả đời chỉ biết bán mặt cho đất bán lưng cho trời. Có lần Viết Đệ tâm sự: “…mình xin chọn nơi này làm quê hương!”
Quê hương của Viết Đệ là nước Việt thân yêu, là vùng đất Long Khánh đỏ tình người, là gia đình ba mẹ vợ con anh chị em ruột thịt, là bạn bè cũ chvsdb70. Chỉ một thời cùng ngồi chung với nhau trên ghế nhà trường Don Bosco Trạm Hành nhưng sao tình bạn ngây thơ ấy vẫn còn đẹp mãi trong lòng.
Đời người biết mấy sân ga
Bến khởi… bến tận… bến nào dừng chân?
Sân ga tuổi thơ trắng ngần
Đẹp màu giấy trắng thơ ngây học trò
Ga nào ga đợi ga chờ
Bến thương bến nhớ tương tư một người
Bến đời hạnh phúc sánh đôi
Dìu nhau đi tới cuối trời yêu thương
Gặp nhau bạn cũ… giữa đường
Sân ga chiều vắng ấm lòng cố nhân
Dừng chân liên kết tình thân
Cố nhân đâu dễ tương giao mấy lần
Anh em kết dải đồng tâm!


