Saturday, March 8, 2008

NỢ ĐỜI


... một đêm thao thức
Boston 21/04/2007
Nguyễn quang Dung

Thời tiết Boston năm nay đỏng đảnh như một cô gái hay dỗi hờn lúc nắng lúc mưa. Gần cuối tháng tư nhưng vạn vật vẫn còn ngái ngủ trong giấc ngủ đông. Cây cối trơ trụi cành, những đợt gió lạnh vẫn không ngừng thổi, những trang phục mùa xuân vẫn còn lười biếng nằm trong góc tủ… Thế rồi nàng Xuân bất ngờ đến. Cả bầu trời Boston chan hòa nắng xuân. Các cô gái không hò mà hẹn khoác lên mình những bộ cánh thời trang mùa xuân thật dịu dàng thướt tha dạo phố hoặc tản bộ trong công viên tắm nắng ấm mùa xuân, hoặc ngồi lặng nghe vạn vật chuyển mình thức giấc sau một giấc ngủ đông dài.
Nàng Xuân trở lại đúng vào ngày cuối tuần 21/4/07, trùng với ngày Tổng Hội Sinh Viên Việt Nam Vùng Đông Bắc Hoa-Kỳ tổ chức cuộc đi bộ RACE FOR RIGHTS ủng hộ cho tổ chức chống tệ nạn buôn người ở Việt Nam.
Cuộc đi bộ được tổ chức trong khuôn viên trường Đại Học Boston College. Hơn 100 sinh viên tham dự, đa số là các em sinh viên Việt Nam được sinh ra và lớn lên trên đất nước tự do Hoa-Kỳ; người ta cũng thấy một vài sinh viên Mỹ bản xứ trong nhóm đi bộ và nhiều cô chú bác đồng hương Việt Nam lớn tuổi cùng tham gia.
Buổi chiều cùng ngày tại hội trường giáo xứ St. Ambrose, Boston có buổi nói chuyện của cha Phêrô Nguyễn Văn Hùng về tệ nạn buôn người này. Cha Hùng là giám đốc tổ chức phi chính phủ mang tên gọi: VĂN PHÒNG TRỢ GIÚP PHÁP LÝ CÔNG NHÂN VÀ CÔ DÂU VIỆT NAM tại ĐÀI LOAN.
Tôi đã được biết khá nhiều thông tin qua các phương tiện truyền thông về tệ nạn buôn người này, nhưng khi được xem một slide show về thực trạng của các cô dâu và công nhân Việt Nam trên đất Đài Loan mới biết sự kiện vô cùng bi đát đến nỗi không cầm được nước mắt khi thấy những mảnh đời thơ ngây vô tội của các cô gái quê Việt Nam bị đày đọa nơi xứ người, bị chà đạp nhân phẩm một cách dã man không thương tiếc.
Một thiếu nữ chống cự lại hành vi hiếp dâm của ông chủ bị ngã gẫy xương cổ, một cô gái khác nằm hôn mê trong bệnh viện vì chống lại sự sàm sỡ của lão chủ, những gương mặt ngây thơ xinh đẹp nhưng đôi mắt bị đánh bầm tím, những bàn tay thon thả ngọc ngà bị tàn phá do tai nạn lao động nhưng không hề được bồi thường, không được bênh đỡ vì bị chèn ép, vì bất đồng ngôn ngữ, vì thiếu hiểu biết về luật pháp.
Theo lời cha Hùng kể, hiện có khoảng 100,000 cô dâu và 80,000 công nhân lao động người Việt tại Đài Loan.
Qua các dịch vụ mai mối, các chàng trai Đài Loan đa số là những người có trình độ văn hóa thấp, vô nghề nghiệp, có vấn đề về thể lý hoặc tâm lý không thể cưới vợ Đài Loan. Họ chi khoảng 8,000 USD (thời điểm năm 2001), bây giờ khoảng 6,000 USD cho mọi chi phí để cưới một cô dâu Việt Nam.
Nhiều cô dâu ban ngày phải làm việc cực nhọc như một người ở đợ, ban đêm làm nô lệ tình dục cho cả gia đình. Bị ngược đãi, bị chà đạp nhân phẩm quá sức chịu đựng, nhiều cô gái đã bỏ trốn nhưng lại sa vào tay bọn buôn người khác, rồi lại bị bán như một món hàng hóa hoặc bị rơi vào ổ đĩ điếm…
Cha Hùng kể, có lần cha đi đến một làng quê hẻo lánh trên miền núi, nhà nào cha đến thăm cũng gặp cô dâu Việt Nam và ai cũng bụng mang dạ chửa…
Tình trạng công nhân Việt trên đất Đài Loan cũng bị đối sử tàn tệ không kém. Trước khi rời Việt Nam họ phải trả cho công ty môi giới từ 1,000 – 1,500 USD. Khi bước lên máy bay họ lại phải ký một giấy nợ khống khoảng 5,000 USA hoặc 6,000 USD mà thực tế trong tay họ không hề được cầm một đồng xu nào.
Có rất nhiều trường hợp phải làm những công việc khác với hợp đồng đã ký như ở đợ hoặc bị bóc lột sức lao động quá mức; nhiều trường hợp công nhân nữ ban đêm còn bị hiếp dâm tập thể nên họ tìm cách bỏ trốn nhưng rồi lại bị lừa vào cái vòng luẩn quẩn mua bán của bọn buôn người.
Cha Hùng kể, có một thanh niên nhất quyết không chịu làm công việc không đúng với hợp đồng đã ký kết nên bị nhốt trong một nhà cao tầng. Anh đã tìm cách trốn bằng cách leo qua cửa sổ, bị rớt xuống đất chết thê thảm.
Cha Hùng thường xuyên nhận được những cú điện thoại cầu cứu của các cô gái bị áp bức. Cha đã tìm cách giúp đỡ, giải cứu họ tức thời khi có thể. Cha đã cố vấn pháp luật, xin luật sư bào chữa ở toà án được hơn 3,000 vụ việc.
Một buổi tối cha nhận được một cú điện thoại cầu cứu:
- cha ơi… cứu con….
- con đang ở đâu ?
- con cũng không biết con đang ở đâu nữa…
- con bị sao ?
- đêm nào bọn họ cũng đến hiếp dâm con…; con sợ quá cha ơi, họ sắp đến rồi…
- nếu cha không biết nơi ở của con thì cha không thể đến cứu con được. Nghe cha dặn, nếu họ đến hành hạ con, con phải tìm mọi cách để lại một vài dấu vết trên thân thể họ để làm tang chứng sau này. Điều quan trọng là con phải tìm cách thoát ra khỏi nhà càng sớm càng tốt, đón một chiếc taxi yêu cầu họ chở tới văn phòng của cha…
Đêm đó cha Hùng thức trắng đêm chờ đợi; đến gần sáng cô gái đã tìm đến được văn phòng của cha trong tình trạng suy sụp tinh thần thê thảm. Sau một ngày tĩnh dưỡng, chiều tối cha chuyển cô gái đáng thương ấy đến khu phòng ngủ dành cho các nạn nhân của văn phòng, bỗng cô gái hét lên, khóc lóc thảm thiết:
“đừng đụng vào người tôi, đừng đụng vào người tôi…”
Mỗi khi màn đêm buông xuống, những ấn tượng khủng khiếp của những lần bị hiếp dâm tập thể khi bóng đêm phủ kín đã làm cô gái sợ hãi la hét kêu gào mà theo như cha Hùng kể trong đời cha chưa từng nghe thấy những tiếng khóc lóc thê thảm như vậy.
Tệ nạn buôn người này ngày càng tồi tệ hơn do sự làm ngơ của chính quyền địa phương, do sự thỏa hiệp ngầm của bọn cầm quyền việt cộng với bọn buôn người, do sự tán tận lương tâm của bọn làm giàu bằng việc mua bán phụ nữ. Ngoài ra tính che đậy sự thật của các nạn nhân không dám cho gia đình bên quê nhà biết cũng đã góp phần đưa đẩy nhiều số phận của các cô gái quê ngây thơ vào vòng oan nghiệt.
Viết bài này tôi muốn ca ngợi các em sinh viên Việt Nam ở Boston đã làm một việc làm thật ý nghĩa giúp xoa dịu phần nào vết thương thể xác lẫn tinh thần các nạn nhân của tệ nạn buôn người. Các em đã gây quỹ cho tổ chức của cha Hùng được 7,000 USD từ cuộc đi bộ RACE FOR RIGTHS và 3,500 USD trong buổi nói chuyện tại nhà thờ St. Ambose, Boston. Nhưng quan trọng hơn, các em đã gởi một thông điệp cho toàn thế giới báo động về một tệ nạn buôn người đã biến thái ở thế kỷ XXI này.
Đêm hôm ấy tôi nằm trằn trọc không sao chợp mắt được. Câu chuyện người thanh niên trèo cửa sổ chạy trốn sự kiềm kẹp của chủ bị rớt xuống đất chết thảm được nối tiếp với những hình ảnh người mẹ già ra phi trường đón xác con. Thay vì những bó hoa tươi thắm là vành khăn tang trắng, thay vì những nụ hôn là giòng nước mắt, thay vì được ôm con trong vòng tay ấm áp lại là chiếc quan tài gỗ giá lạnh…. Hình ảnh tương phản của các cô gái xinh tươi tung tăng trong nắng xuân nơi công viên sáng nay với hình ảnh cô gái khóc nức nở van nài thảm thiết “đừng đụng vào người tôi…” đã cho tôi một suy nghĩ: Tôi mang nợ đời rất nhiều.
Biết bao người đau khổ để tôi được hạnh phúc; biết bao người bất hạnh tàn tật để tôi được lành lặn; biết bao người khóc để dành cho tôi nụ cười, biết bao người đói nghèo để dành cho tôi cơm no áo ấm; biết bao người bị áp bức bắt bớ để dành cho tôi hai chữ tự do; biết bao người bị bịt miệng không được nói lên sự thật để dành cho tôi quyền tự do phát biểu cho chân lý. Không biết đến khi nào tôi mới trả xong những món nợ đời này?

Mời quý vị thăm gia trang http://www.taiwanact.com/ của VĂN PHÒNG TRỢ GIÚP PHÁP LÝ CÔNG NHÂN VÀ CÔ DÂU VIỆT NAM tại ĐÀI LOAN để biết thêm nhiều thông tin về tổ chức Liên Minh Chống Tệ Trạng Buôn Người tại Đài Loan.