
Nguyễn Quang Dung
Mother’s Day
Boston 13/05/2007
Nhìn tấm hình Phong mù trong áo trạng nguyên ngày tốt nghiệp Cử Nhân Đại Học ngành Xã Hội Học làm tôi liên tưởng đến câu danh ngôn: “… trong bất cứ sự thành công nào của người đàn ông đều có bóng dáng người phụ nữ đứng đàng sau.”. Trong trường hợp Phong mù, người phụ nữ đứng đàng sau không phải là bóng dáng người vợ, người tình nhưng là chính người mẹ hiền của Phong mù.
Tôi được biết mẹ của Phong hơn ba chục năm nay. Sau 1975 khi còn tiếp tục tu học tại Don Bosco Thủ Đức, mỗi tháng chúng tôi được phép về thăm gia đình một ngày cuối tuần. Phong thường hay rủ bạn bè về nhà chơi, rồi cả bọn đi lang thang ngắm cảnh đường phố Sài Gòn (lúc ấy chưa biết nếm mùi ăn chơi!) hoặc đi xem phim… Mỗi lần đến nhà Phong, mẹ Phong chăm chút cho chúng tôi từ miếng ăn đến chiếc chiếu mùng mền để ngủ như chăm sóc cho đám con mình vậy. Bà thường ngồi vui vẻ hỏi han, trò chuyện với chúng tôi…
Tính yêu trẻ, trầm tĩnh, lạc quan yêu đời của mẹ đã hình thành nên tính cách cũng như nhân sinh quan của thày Phong mù bây giờ.
Người chồng tử trận năm 1964 khi bà mới ba mươi tám tuổi, một mình nuôi dạy 7 đứa con trai, đứa nhỏ nhất mới chập chững biết đi. Bao gánh nặng, sóng gió cuộc đời đã đổ xuống trên đôi vai mảnh mai bé nhỏ của bà nhưng bà vẫn lạc quan tin tưởng vào cuộc sống. Bà là một người phụ nữ Việt Nam mẫu mực, suốt cả cuộc đời chỉ nghĩ đến hạnh phúc của chồng con. Cho đến lúc này ở tuổi 80, bà vẫn giành việc bếp núc để ba nàng dâu có thời giờ đi làm việc kiếm sống và chăm sóc con cái.
Những buổi cơm tối xum vầy14 người vừa con vừa cháu (kể cả Phong mù) là niềm hạnh phúc của riêng bà. Những con chim đã đủ lông đủ cánh nhưng vẫn không chịu rời xa mẹ, lập những tổ ấm nhỏ quanh nhà mẹ để được quanh quẩn bên mẹ mãi đã vẽ lên bức tranh tuyệt vời về Tình Mẹ Con.
Năm 1991 khi Phong bị tai nạn , một mình mẹ chăm sóc trong bệnh viện suốt tám tháng trời. Ngày đầu tiên khi đến bệnh viện thăm Phong, trông bà già hẳn đi sau một đêm thức trắng. Không khóc lóc, không than thân trách phận, bà lặng lẽ săn sóc Phong như chăm sóc một bé sơ sinh vì tai nạn đã cướp đi thị giác quý báu của Phong… Những lần sau đến thăm Phong tại bệnh viện hoặc ở nhà, tôi lại tìm thấy sự lạc quan tin tưởng nơi giọng nói, cách trò chuyện của bà. Từ ngày ấy bà gọi Phong bằng một cái tên rất đáng yêu là “ông mù” thay cho cái tên cúng cơm phong ba bão tố.
Mái Ấm Thiên Ân ra đời cũng có phần đóng góp tài chánh không nhỏ của mẹ Phong mù, đặc biệt là sự khích lệ Phong dấn thân vào công việc xã hội này.
Có những buổi trưa trời Sài Gòn nắng như đổ lửa, Phong mù gọi xe ôm hoặc xích lô đi tới trường, một tay khua gậy, một tay ôm máy đánh chữ Braille khiến lòng mẹ xót xa, thỉnh thoảng bà mắng yêu Phong: “… học cho lắm cũng chỉ là ông mù thôi !!!”
Dịp Noel năm rồi tôi có dịp ghé thăm bà; ở tuổi 80 thất thập cổ lai hy nhưng bà vẫn còn nhanh nhẹn, sáng suốt. Bà vẫn giữ được nét vui vẻ, lạc quan mặc dù mái tóc đã nhuộm trắng màu thời gian. Bà kể: “ông mù” tháng nào cũng ghé về nhà thăm mẹ, hàng tuần gọi điện thoại hỏi han, chuyện trò với mẹ… “Như mặt trời chỉ có một mà thôi và mẹ em chỉ có một trên đời!”. Người mẹ chính là mặt trời sưởi ấm soi sáng những khúc quanh ngã rẻ âm u của cuộc đời ta.
Phong mù mồ côi cha từ khi 6 tuổi, những ký ức về người cha kính yêu không nhiều. Phong rất hãnh diện về người cha đã từng là cận vệ cho cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm.
Ngày chính biến 02/11/1963, ông được lệnh bí mật đưa hai người con của ông bà Ngô Đình Nhu lên Đà Lạt lánh nạn. Khi trở về Sài Gòn mới biết tin Tổng thống Diệm đã bị thảm sát. Sau đó đội ngũ cận vệ cố tổng thống bị giải tán, ba Phong chuyển sang binh chủng Nhảy Dù xung vào đội quân thiên thần mũ đỏ. Đúng một năm sau ông tử trận tại chiến khu D ngày 21 tháng 11 năm 1964.
Phong còn nhớ những ngày thơ bé, tất cả các anh em đều được gởi học nội trú trường Lasan Tabert, cuối tuần được ba đưa xe Jeep đến tận trường đón về… Tối thứ bẩy nào cũng có thi tuyển lựa ca sĩ gia đình, Phong luôn qua mặt các anh giành phần thưởng của ba. Thừa hưởng gene âm nhạc, thể thao và sự thông minh của cha cộng với lòng yêu trẻ, trầm tĩnh, lạc quan yêu đời của mẹ đã giúp Phong mù giáo dục thành công các em khiếm thị ở MATA.
Cuộc đời là “một chữ ngờ” và cũng kỳ diệu không ngờ. “Khi một cánh cửa cuộc đời bị khép lại thì lại có một cánh cửa khác mở ra….”, nhưng dù cánh cửa cuộc đời khép hay mở, đàng sau cánh cửa ấy luôn có bóng dáng người mẹ hiền âu yếm chờ đợi dẫn dắt che chở vỗ về ta trong suốt cuộc đời.
Boston 13/05/2007
Nhìn tấm hình Phong mù trong áo trạng nguyên ngày tốt nghiệp Cử Nhân Đại Học ngành Xã Hội Học làm tôi liên tưởng đến câu danh ngôn: “… trong bất cứ sự thành công nào của người đàn ông đều có bóng dáng người phụ nữ đứng đàng sau.”. Trong trường hợp Phong mù, người phụ nữ đứng đàng sau không phải là bóng dáng người vợ, người tình nhưng là chính người mẹ hiền của Phong mù.
Tôi được biết mẹ của Phong hơn ba chục năm nay. Sau 1975 khi còn tiếp tục tu học tại Don Bosco Thủ Đức, mỗi tháng chúng tôi được phép về thăm gia đình một ngày cuối tuần. Phong thường hay rủ bạn bè về nhà chơi, rồi cả bọn đi lang thang ngắm cảnh đường phố Sài Gòn (lúc ấy chưa biết nếm mùi ăn chơi!) hoặc đi xem phim… Mỗi lần đến nhà Phong, mẹ Phong chăm chút cho chúng tôi từ miếng ăn đến chiếc chiếu mùng mền để ngủ như chăm sóc cho đám con mình vậy. Bà thường ngồi vui vẻ hỏi han, trò chuyện với chúng tôi…
Tính yêu trẻ, trầm tĩnh, lạc quan yêu đời của mẹ đã hình thành nên tính cách cũng như nhân sinh quan của thày Phong mù bây giờ.
Người chồng tử trận năm 1964 khi bà mới ba mươi tám tuổi, một mình nuôi dạy 7 đứa con trai, đứa nhỏ nhất mới chập chững biết đi. Bao gánh nặng, sóng gió cuộc đời đã đổ xuống trên đôi vai mảnh mai bé nhỏ của bà nhưng bà vẫn lạc quan tin tưởng vào cuộc sống. Bà là một người phụ nữ Việt Nam mẫu mực, suốt cả cuộc đời chỉ nghĩ đến hạnh phúc của chồng con. Cho đến lúc này ở tuổi 80, bà vẫn giành việc bếp núc để ba nàng dâu có thời giờ đi làm việc kiếm sống và chăm sóc con cái.
Những buổi cơm tối xum vầy14 người vừa con vừa cháu (kể cả Phong mù) là niềm hạnh phúc của riêng bà. Những con chim đã đủ lông đủ cánh nhưng vẫn không chịu rời xa mẹ, lập những tổ ấm nhỏ quanh nhà mẹ để được quanh quẩn bên mẹ mãi đã vẽ lên bức tranh tuyệt vời về Tình Mẹ Con.
Năm 1991 khi Phong bị tai nạn , một mình mẹ chăm sóc trong bệnh viện suốt tám tháng trời. Ngày đầu tiên khi đến bệnh viện thăm Phong, trông bà già hẳn đi sau một đêm thức trắng. Không khóc lóc, không than thân trách phận, bà lặng lẽ săn sóc Phong như chăm sóc một bé sơ sinh vì tai nạn đã cướp đi thị giác quý báu của Phong… Những lần sau đến thăm Phong tại bệnh viện hoặc ở nhà, tôi lại tìm thấy sự lạc quan tin tưởng nơi giọng nói, cách trò chuyện của bà. Từ ngày ấy bà gọi Phong bằng một cái tên rất đáng yêu là “ông mù” thay cho cái tên cúng cơm phong ba bão tố.
Mái Ấm Thiên Ân ra đời cũng có phần đóng góp tài chánh không nhỏ của mẹ Phong mù, đặc biệt là sự khích lệ Phong dấn thân vào công việc xã hội này.
Có những buổi trưa trời Sài Gòn nắng như đổ lửa, Phong mù gọi xe ôm hoặc xích lô đi tới trường, một tay khua gậy, một tay ôm máy đánh chữ Braille khiến lòng mẹ xót xa, thỉnh thoảng bà mắng yêu Phong: “… học cho lắm cũng chỉ là ông mù thôi !!!”
Dịp Noel năm rồi tôi có dịp ghé thăm bà; ở tuổi 80 thất thập cổ lai hy nhưng bà vẫn còn nhanh nhẹn, sáng suốt. Bà vẫn giữ được nét vui vẻ, lạc quan mặc dù mái tóc đã nhuộm trắng màu thời gian. Bà kể: “ông mù” tháng nào cũng ghé về nhà thăm mẹ, hàng tuần gọi điện thoại hỏi han, chuyện trò với mẹ… “Như mặt trời chỉ có một mà thôi và mẹ em chỉ có một trên đời!”. Người mẹ chính là mặt trời sưởi ấm soi sáng những khúc quanh ngã rẻ âm u của cuộc đời ta.
Phong mù mồ côi cha từ khi 6 tuổi, những ký ức về người cha kính yêu không nhiều. Phong rất hãnh diện về người cha đã từng là cận vệ cho cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm.
Ngày chính biến 02/11/1963, ông được lệnh bí mật đưa hai người con của ông bà Ngô Đình Nhu lên Đà Lạt lánh nạn. Khi trở về Sài Gòn mới biết tin Tổng thống Diệm đã bị thảm sát. Sau đó đội ngũ cận vệ cố tổng thống bị giải tán, ba Phong chuyển sang binh chủng Nhảy Dù xung vào đội quân thiên thần mũ đỏ. Đúng một năm sau ông tử trận tại chiến khu D ngày 21 tháng 11 năm 1964.
Phong còn nhớ những ngày thơ bé, tất cả các anh em đều được gởi học nội trú trường Lasan Tabert, cuối tuần được ba đưa xe Jeep đến tận trường đón về… Tối thứ bẩy nào cũng có thi tuyển lựa ca sĩ gia đình, Phong luôn qua mặt các anh giành phần thưởng của ba. Thừa hưởng gene âm nhạc, thể thao và sự thông minh của cha cộng với lòng yêu trẻ, trầm tĩnh, lạc quan yêu đời của mẹ đã giúp Phong mù giáo dục thành công các em khiếm thị ở MATA.
Cuộc đời là “một chữ ngờ” và cũng kỳ diệu không ngờ. “Khi một cánh cửa cuộc đời bị khép lại thì lại có một cánh cửa khác mở ra….”, nhưng dù cánh cửa cuộc đời khép hay mở, đàng sau cánh cửa ấy luôn có bóng dáng người mẹ hiền âu yếm chờ đợi dẫn dắt che chở vỗ về ta trong suốt cuộc đời.